"Cám ơn." Thù Hổ và Diệp Phi Hồng nhận túi đá, cảm ơn Tả Đăng Phong .
Tả Đăng Phong khẽ phẩy tay. Huyền Âm chân khí là dựa vào linh khí, trong sa mạc có linh khí tồn tại, chỉ cần linh khí không dứt, Huyền Âm chân khí sẽ không khô kiệt,
Nghỉ xong, lúc chạng vạng tối mọi người lại thu thập lên đường, Thù Hổ và Diệp Phi Hồng chỉ đường cho Tả Đăng Phong để hắn khỏi đi trệch, đột nhiên hai người nhíu mày.
"Khuya hôm nay sẽ có phong bạo, tốt nhất là không nên đi." Diệp Phi Hồng nhìn bầu trời chiều lắc đầu,
"Sau đó thì sao? " Tả Đăng Phong nhướng mày hỏi.
"Không biết, màu đám mây không đúng." Diệp Phi Hồng đáp.
"Đi thôi, gió thổi rồi tính." Tả Đăng Phong nắm Lạc Đà đi thẳng về phía trước,
Diệp Phi Hồng và Thù Hổ thấy hắn đã quyết, thì không nói thêm gì nữa, chỗ này cũng không phải khu vực an toàn, nếu gió lớn tới sẽ không có chỗ tránh.
"Các người trước kia gặp phải gió lớn thì xử lý thế nào?" Tả Đăng Phong hỏi.
"Quây lạc đà lại thành vòng tròn, người trốn bên trong." Diệp Phi Hồng đáp,
"Hôm nay có đám mây hồng dọa người, sợ là sẽ có gió lớn." Thù Hổ bổ sung, ông đã lớn tuổi, tính tình trầm ổn hơn.
"Có tôi ở đây, các người không cần lo lắng." Tả Đăng Phong bình tĩnh nhìn hai người , nắm Lạc Đà tiếp tục đi.
Hai người không biết Tả Đăng Phong đối phó thế nào, nhưng cũng không hỏi, chỉ thấp thỏm trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-bao/2847503/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.