Lúc này sắc trời mông lung, nương theo bóng đêm, Tả Đăng Phong theo dõi tên đạo sĩ kia.
Sau khi vào thôn trấn, đạo sĩ kia ngẩng đầu xung quanh tìm cái gì đó, chốc lát sau hắn đi vào một tiệm cầm đồ, Tả Đăng Phong lắc mình tới, đứng ở ngoài cửa lớn ngưng thần lắng nghe.
Sau khi vào cửa đạo sĩ kia muốn mượn điện thoại. Chủ cửa hiệu cầm đồ liền đáp ứng, đạo sĩ gọi điện, câu đầu tiên chính là “ Sư huynh, đệ đã gặp được hắn.” Sau đó là mấy tiếng “ Tốt, tốt, tốt”.
Tả Đăng Phong rất rõ ràng “ Hắn “ trong miệng đạo sĩ kia là ai, sau khi nhìn xung quanh, hát hiện ở đây có ít người đi qua lại , vì thế quyết định bắt đi người này tra tấn bức cung.
Chốc lát sau, tên đạo sĩ kia đi ra, Tả Đăng Phong liền bước lên bắt lấy cánh tay trái của hắn, chân khí rót vào huyệt Vân Môn trên vai của hắn làm hắn khó thở, không thể phát ra tiếng.
Mang theo đạo sĩ kia rời khỏi thông trấn, Tả Đăng Phong yên lặng vào rừng sau đó giải huyệt cho hắn.
- Tính tình ta không tốt cũng không có tính nhẫn tại, giết hay thả ngươi cũng chỉ trong một ý nghĩ.
Tả Đăng Phong cười cười, có đôi khi trực tiếp ép hỏi sẽ có một chút hạn chế. Uy hiếp là biện pháp tốt nhất, người ở trong lúc sinh mệnh bị uy hiếp sẽ nghĩ tất cả biện pháp để giữ mạng.
- Chân nhân tha mạng a, tôi không muốn chết.
Tên đạo sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-bao/2847372/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.