Sau khi rời khỏi tiệm cầm đồ, Tả Đăng Phong định mua một chiếc xe ngựa lên đường, nhưng hắn cảm giác cả người mệt mỏi, đầu nóng sôi, lúc này hắn mới nhớ ra đã hai đêm rồi chưa chợp mắt, do dự một lát liền tìm một nhà nghỉ yên tĩnh tạm thời nghỉ ngơi.
Sau khi mất đi tu vị thì Tả Đăng Phong còn kém hơn một người bình thường khỏe mạnh, đêm qua bị cảm lạnh khiến hắn bị sốt cao, nằm trên giường lúc tỉnh lúc mê, liên tục vài ngày vẫn vậy, ông chủ thấy hắn mấy ngày liên tục không rời phòng liền đến gõ cửa hỏi thăm, Tả Đăng Phong không muốn gặp ai cả cho nên chặn cửa không muốn cho vào.
Sáng sớm ngày thứ ba, bệnh tình của Tả Đăng Phong dần tốt lên, rời khỏi nhà nghỉ mua một chiếc xe đi về hướng đông, trên xe có đủ chăn đệm, hắn gây không ít thù oán cho nên chỉ chọn đường nhỏ vắng vẻ để đi, ngày đi đêm nghỉ, chậm rãi tiến về trước.
Trong đầu Thập Tam không có khái niệm linh khí bị phế bỏ, nhưng hắn biết Tả Đăng Phong không khỏe, vì vậy ban ngày nó luôn lặng lẽ nằm trên xe, buổi tối ra ngoài đi săn, mang một ít con mồi về cho Tả Đăng Phong lót dạ.
Trước đây của Tả Đăng Phong rất cực đoan, cũng rất thô bạo, nhưng sau khi mất đi tu vị thì tâm tình hắn bình hòa hơn nhiều, ân tình đã nợ cũng trả xong, hắn không còn vướng bận gì, lúc này trong đầu hắn lúc này chỉ còn duy nhất một suy nghĩ, đó chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-bao/2847308/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.