Bởi vì trời còn chưa sáng, cho nên khi vào nước Tả Đăng Phong cũng không thấy rõ phương hướng, ngoài những khe rãnh thạch bích ở bên dưới ra, Tả Đăng Phong cũng không nhìn thấy cái gì, chỉ có thể thông qua trực giác để cảm nhận nguy hiểm.
Làm cho Tả Đăng Phong không có nghĩ tới không bao lâu hắn đã tới đáy sông, tuy rằng hắn không biết mình đã lặn bao sâu nhưng hắn cảm giác sẽ không vượt qua 100m. Tới đáy sông cái gì cũng không thấy được, chỉ có thể dựa vào cảm giác xác định được con rắn mối không lồ nằm ở phía Nam cách hắn 2 dặm.
Địa thế đáy sông bằng phẳng, tất cả đều là cát, phía sườn đông có một chút thạch bích, sau mười mấy phút, Tả Đăng Phong mơ hồ thấy được con rắn mối khổng lồ kia đang đào khoét bùn tích từ dưới đáy sông lên.
Thấy rõ vị trí của nó cùng với cử động của nó. Tả Đăng Phong lập tức nổi lên.
- Tình huống thế nào?
Ngọc Phật thấy hắn trở về như trút được gánh nặng, Thập Tam cũng lộ ra vẻ tương tự.
- Đáy sông đều là cát, trầm tích rất cứng rắn, nó đang ở phía Nam đào khoét đất cát.
Tả Đăng Phong nói.
- Phía bên dưới không có kiến trúc gì sao?
Ngọc Phật thao trang bị lặn giúp Tả Đăng Phong.
- Không có.
Tả Đăng Phong lắc đầu, vì quá lạnh cho nên hắn tới đống lửa mà Thiết Hài đốt để sưởi ấm cơ thể, Thiết Hài đưa cho hắn một bình rượu, Tả Đăng Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-bao/2847195/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.