Sơn động khuất gió, đống lửa ấm áp, nhưng Tả Đăng Phong cảm thấy mất mát. Ở cùng Đằng Khi Anh Tử hơn một tháng, hắn đã quen sự với sự có mặt của cô, đột nhiên bây giờ không người nói chuyện, khiến Tả Đăng Phong cảm thấy chung quanh quá yên tĩnh.
Người với người ở chung lâu ngày sẽ tạo thành thói quen, Tả Đăng Phong sợ nhất chính là mình trong lúc vô hình dưỡng thành thói quen ở chung với Đằng Khi Anh Tử, nên mới vội vàng vạch trần cô, nhẫn tâm đuổi cô đi, hắn nghĩ cái gì cũng nghĩ rất xa, hắn biết nếu cứ ở chung với Đằng Khi Anh Tử một chỗ, chắc chắn sau này sẽ sinh gút mắc về tình cảm, để phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, chỉ có thể chặn trước mà thôi.
Mỗi người đều có tình cảm và lý trí, Tả Đăng Phong cũng vậy, tình cảm khiến hắn có khát vọng tìm một cô gái cho mình, nhưng lý tính lại bảo làm như vậy là có lỗi với người đã mất.
Tả Đăng Phong đang giận mình, sao lúc nào hắn cũng nghĩ xa như vậy, sao lại quyết định nhanh như vậy, nếu không thì bây giờ Đằng Khi Anh Tử vẫn còn đang ngồi đây nói chuyện với hắn rồi, hắn đâu phải tịch mịch thế này. Nhưng cùng lúc Tả Đăng Phong lại thấy mình làm đúng, thấy nguy hiểm là liền chọn biện pháp chặn ngay liền, dứt khoát mà tàn nhẫn, tuyệt không tham luyến trò mập mờ bịt tai trộm chuông, phụ lòng người đã mất. Tuy có cảm thấy tịch liêu, nhưng ý nghĩ chỉ lóe lên rồi mất, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-bao/2847086/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.