Edit: Lavender - Blue
Ở chung được vài ngày, Cam Nhĩ Toàn Chung phát hiện Khuất Lam Sơ ngay cả con gián cũng không dám đánh chết. Vậy mà nhà họ Khuất phái người như vậy tới ám sát mình, không biết có phải quá xem thường mình không, hay là người nhà họ Khuất không hiểu tính cách cô?
Mặc kệ là thế nào anh cũng không sao cả, bởi vì bên cạnh có nhiều thêm một người kiêm người hầu vệ sĩ cảm giác cũng không tệ lắm, thỉnh thoảng còn có thể trêu chọc cô một chút, nhìn cô giận gương mặt đỏ lên rất xinh đẹp.
Giống như bây giờ ——
"Anh có gan nói lại lần nữa?"
Anh cười híp mắt mở miệng, "Lam Lam thân yêu, nếu như em thích nghe, anh rất vui lòng ghi âm lại rồi cho em ngày đêm nghe."
"Anh tự đâm đầu vào chỗ chết!" Cô quát lạnh.
"Anh còn không có chán sống, tuyệt đối không muốn chết." Anh cười cợtngoắc ngoắc ngón trỏ, "Đừng thẹn thùng, mau tới đây đấm chân giúp anh."
Cô nén giận, "Cái này bao gồm trong mười điều kia?"
Anh cười đến vô hại và chân thành, "Dĩ nhiên không phải. Tôi chỉ là thấy cô quá rảnh rỗi, tốt bụng muốn giúp cô tìm một chút chuyện làm, để cho cô hoạt động gân cốt một chút, tránh cho cô ngồi quá lâu, sẽ bị lòi trĩ."
"Không cần lòng tốt của anh!" Giọng cô lộ era vẻ lạnh lẽo ớn lạnh.
"Thật không cần sao?" Vẻ mặt Cam Nhĩ Toàn hối tiếc, vẻ mặt nhìn giống như hoàn toàn không ngờ tới cô sẽ cự tuyệt "Lòng tốt" của mình như thế.
Sau khi lạnh lùng liếc một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-thieu-nha-ho-cam-thich-noi-gion/18952/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.