Đầu mùa xuân, trên cành những chồi non xanh mới nảy lên, nhưng trong không khí vẫn toát ra lạnh lạnh.
Nhìn ngôi nhà cổ kính trang nghiêm trước mặt, người thanh niên dừng bước lại, không muốn đi vào, chỉ cảm thấy sẽ phải làm chuyện ngu xuẩn chết mất.
"Vào đi, còn đứng đần đó làm cái gì?" Người phụ nữ đã đi vào trong chùa quay đầu lại gọi con trai mình.
"Mẹ, con không muốn lạy, mẹ lạy là được rồi." Anh luôn luôn là người theo thuyết vô thần, lần này nhiều lần thoát chết là may mắn của anh, anh mới không tin là cái gì thần thánh giúp đỡ.
"Thằng nhóc này đang nói càn cái gì đó, máy bay từ giữa trời rơi xuống, trên máy bay có cả hai trăm người, chỉ có con và mười mấy người có thể bình an cứu được, đây quả thực là kỳ tích, bước lên cho mẹ, quỳ gối trước Phật tổ cảm ơn Phật tổ phù hộ."
Người thanh niên xì mũi coi thường."Mẹ, mẹ cũng nói đó là kỳ tích, liên quan gì đến Phật tổ?" Nếu như Phật thật sự có linh thiêng, không phải nên cứu toàn bộ người sao, vì sao cứu anh cái người chưa bao giờ tin vào Phật tổ này?
Người phụ nữ giơ tay gõ xuống đầu con trai, chiều chuộng nói một tiếng, "Ở trước Phật không cho vô lễ."
"Nhĩ Toàn, nghe lời mẹ nói bước vào đi." Người đàn ông trung niên bên cạnh người phụ nữ khí thế bừng bừng nổi bật hơn người mở miệng."Con có biết không sau khi nhận được tin chuyến bay của con gặp chuyện không may, mẹ con bị dọa sợ, chạy đến chùa cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-thieu-nha-ho-cam-thich-noi-gion/18949/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.