Editor: Sakura Trang
Lạc Thánh Anh lần nữa sờ một cái bụng của Lạc Huỳnh Tâm, trên mặt cuối cùng có sắc thái vui mừng!
“Quay lại rồi!”
Thanh âm rơi xuống, người ở chỗ này không khỏi thật dài thở phào nhẹ nhõm, kích động nước mắt trượt qua gò má, tiểu Mạc xoa xoa không biết là nước mắt vẫn là mồ hôi, cả người hắn đều nhanh mềm không bò dậy nổi. May mắn loại đau kịch liệt này rốt cục thì đi qua.
Lạc Thánh Anh rút ngân châm trên người Lạc Huỳnh Tâm đi, lần nữa lấy ra một cây châm ghim mấy chỗ huyệt vị, Lạc Huỳnh Tâm chậm rãi mở mắt ra.
Trong mắt của y có mờ mịt, nhưng mà rất nhanh liền nhớ lại tình trạng của mình, thần trí chớp mắt khôi phục thanh minh. Y nâng lên cánh tay mềm nhũn run rẩy, sờ bụng mình một cái, cảm nhận được hài tử nho nhỏ trong bụng ngọa nguậy, không khỏi rốt cục thì chậm rãi nâng khóe miệng.
“Tới, đem cháo uống cạn, cách chốc lát lại đem chén thuốc này uống cạn.”
Lạc Thánh Anh bưng cháo trước nấu tốt cho Lạc Huỳnh Tâm tới, không nhờ tay người khác, tự mình từng chút từng chút đút cho nhi tử, Lạc Huỳnh Tâm chậm rãi ăn cháo trong miệng, nhưng trong lòng thì trăm xúc cảm đồng thời xuất hiện.
Phụ thân của y!
Y từ nhỏ đến lớn khát vọng tình thương của cha!
Lạc Thánh Anh nhìn nhi tử trước mắt, nhìn cặp mắt dần dần đỏ của y, trong lòng cảm thấy đắng chát.
Mình chỉ là đút cháo cho nhi tử, nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-sinh/2214135/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.