Editor: Sakura Trang
Kết quả đại bảo ngủ, tầm mắt của y lần nữa rơi vào trên người tiểu Mạc, nhưng thấy tiểu Mạc cười híp mắt thẳng tắp nhìn y.
“Vẫn là đánh thức ngươi?” Lạc Huỳnh Tâm hơi mỉm cười nói.
“Không phải đánh thức, lúc ngươi ôm đại bảo ta liền tỉnh. Hài tử đột nhiên rời khỏi ngực ta, lại không tỉnh ta này phụ thân cũng không cần làm!” Tiểu Mạc làm cái mặt quỷ với Lạc Huỳnh Tâm, cười hì hì. Một tay giơ lên vỗ nhè nhẹ một cái cái mông của đại bảo. Định trở mình, kết quả “Tê! ” một tiếng nhíu mày.
“Làm sao? Đau thắt lưng sao?” Lạc Huỳnh Tâm thả một tay đang vỗ đại bảo, trợ giúp tiểu Mạc trở mình, để cho người hắn quay về phía mình.
“Ừ, ai u! Eo như muốn gảy rồi!” Tiểu Mạc mình sờ một cái eo.
Lạc Huỳnh Tâm đem đại bảo đổi một tư thế, dùng cánh tay trái đỡ nó, để cho nó nằm ở trong khuỷu tay của mình, cái tay còn lại đưa đến sau lưng của tiểu Mạc, nhẹ nhàng giúp hắn xoa bóp.
Tiểu Mạc lẳng lặng cuộn tròn ở bên người Lạc Huỳnh Tâm, giống như con mèo con thỏa mãn thở dài. Một cái tay lặng lẽ khoác lên trên đùi Lạc Huỳnh. Ta chỉ là muốn, gần ngươi gần hơn một chút mà thôi! Trong lòng tiểu Mạc len lén cười một tiếng.
“Tiểu Mạc, ngươi tháng càng ngày càng lớn, lấy sau phải nhiều đi vòng một chút, bộ xương ngươi quá nhỏ, tương lai chỉ sợ không dễ sinh, đi nhiều một chút tốt cho ngươi, hài tử xuống nhanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-sinh/2214126/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.