Editor: Sakura Trang
Lão đại phu đem thuốc cho nam nhân trung niên, liền dẫn Lạc Huỳnh Tâm đi đến mấy nơi có những người bị thương nghiêm trọng khác. Đợi đến lúc tất cả đều làm tốt, quả thật đã qua nửa đêm rồi, Lạc Huỳnh Tâm ngẩng đầu nhìn sắc trời, ánh trăng rất tròn, cho mặt đất trải lên một tầng ánh sáng.
Giờ Tý cũng đã qua, chủ nhân thôn trang muốn lưu lại Lạc Huỳnh Tâm ở một đêm, nhưng giờ phút này y thầm nghĩ nhanh lên về đến nhà, không biết chỗ tiểu Mạc thế nào. Chủ nhân thấy thế cũng không bắt buộc, nhờ người kéo tới hai con ngựa: “Lạc đại phu lần này đến đây không kịp cảm ơn, nhìn người vội vã về nhà, chắc hẳn trong nhà có việc gấp, ta phái người cưỡi ngựa tiễn đưa người, cũng có thể trợ người nhanh chóng về đến nhà!”
Lạc Huỳnh Tâm dừng thoáng một phát, cũng không hề khách sáo, gật gật đầu trở mình lên ngựa, cáo biệt chủ nhân, đưa tay quất roi ngựa, thân ảnh hai người thoáng qua biến mất tại trong bóng đêm mênh mông!
Buổi tối tiểu Cẩn cùng tiểu Mạc trong sân đi vài bước, đến buổi tối lúc ngủ, hắn dỗ Đại bảo đi ngủ sau đó mang sang nhà họ Tôn, kết quả Đại bảo lại tỉnh, ở nhà họ Tôn làm trễ nải chút thời gian, vội vã gấp trở về ôm lấy tấm nệm đặt ở trên giường bên ngoài gian phòng của Lạc Huỳnh Tâm và tiểu Mạc, vào nhà nhìn lại một chút tiểu Mạc, cái này vừa nhìn, làm tiểu Cẩn hết hồn!
Chỉ thấy tiểu Mạc tự mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-sinh/2214121/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.