Editor: Sakura Trang
Ăn qua điểm tâm tiểu Mạc chỉ cảm thấy hỗn loạn, vì vậy nói với tiểu Cẩn một tiếng lại đi ngủ, cơm trưa cũng không ăn.
Buổi chiều, tiểu Cẩn dẫn theo hai cái hài tử ngủ trưa, trong phòng yên lặng, chỉ có thể nghe được tiểu Mạc bởi vì cái mũi không thông khí liên tục hít thở. Đợi đến lúc tiểu Mạc thức dậy, nhìn sắc trời một chút, quả nhiên vẫn là lòng có nhớ, ngã bệnh cũng tỉnh.
Chính là một mực nghi hoặc buổi sáng vì cái gì không có tỉnh, không biết có phải là bị Lạc Huỳnh Tâm bỏ thêm chút thuốc an thần hay không.
Rời giường hơi chút sát tắm một cái, sờ lên cái trán, tổng cảm giác không thích hợp, trận này cảm mạo bệnh tới như núi sập, bệnh đi quả nhiên như kéo tơ a, thật sự là buồn chết rồi.
Tiểu Mạc rũ cụp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, mặc y phục xong đi ra cửa đón Lạc Huỳnh Tâm.
Thời tiết rất oi bức, một đường tiểu Mạc đi cũng không nhanh, chờ đến y quán cũng đã đầu đầy mồ hôi, thấy tiểu Mạc, Lạc Huỳnh Tâm vốn là cả kinh, lập tức thở dài, cầm lấy khăn vội tới giúp tiểu Mạc lau mồ hôi, “Ngã bệnh cũng đừng có tới đón ta, sao như vậy không hiểu được chăm sóc chính mình.” Ngoài miệng tuy nói trách cứ, nhưng mà lại vô cùng ôn nhu lau mồ hôi tay cho tiểu Mạc.
Tiểu Mạc bĩu môi, thật đúng là không có tinh lực cười đùa tí tửng giống như… thường ngày, than thở ngồi lên trên giường dành cho Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-sinh/2214103/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.