Khoảnh khắc nhìn Hách Liên Bá Thiên đi ra, đôi mắt vẫn bàng hoàng vì sợ hãi và bất lực của nàng, chợt lóe lên sự kiên định bất khuất, có chút lạnhlẽo.
Nàng biết, nhân từ vào thời điểm này là tự tổn thương bản thân.
Tất cả những kẻ muốn h.ã.m hại nàng, nàng sẽ khiến chúng phải nếm quả đắng !
Nàng không thể nhu nhược như mẫu thân, nếu có người ức hiếp, nàng sẽ càng mạnh mẽ!
Chuyện vừa rồi, là do nàng sơ ý, cũng là do nền tảng của nàng chưa vững.
Nhưng sau này!
Bất luận kẻ nào!
Cũng đừng mơ tưởng!
Chuyện làm tổn thương tới nàng!
Những phi tần kia, sẽ phải trả giá vì sự nhẫn tâm của họ !
Lần này tuy có bị thương, nhưng có thể sống sót, cũng coi như không uổng phí quãng thời gian khổ cực trước kia.
Ít nhất, nàng sẽ không lãng phí thương tổn lần này, ít nhất, cũng phải khiến những kẻ muốn giết nàng bị hỏi tội một phen.
Ánh mắt nàng càng thêm lạnh băng sắc bén.
Nhìn thấy ngự y vội vàng chạy tới, những tia hàn quang trong mắt nàngdần rút đi, thay vào đó là sự suy yếu mà vô lực, ánh mắt vô thần nhìnbức màn thêu hoa chằm chằm.
Ngự y nhẹ nhàng chẩn mạch cho nàng, nàng như chim sợ cành cong, kinh hômột tiếng, thu tay lại, giấu vào trong chăn, đôi mắt đẹp lộ vẻ sợ hãinhìn ngự y chằm chằm.
Ngự y kia cũng cả kinh, rồi sau đó như hiểu ra, tươi cười thiện chí:“Nương nương đừng sợ hãi, vi thần muốn chẩn mạch cho nương nương, nươngnương vừa tỉnh, vẫn cần phải bắt mạch lại cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-quan/1538538/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.