[Pic by Mỹ Huệ]
Đoàn Phi Phàm chạy rất nhanh.
Giang Khoát lập tức theo ngay sau cậu ấy chạy về phía bãi đậu xe, vậy mà cậu vừa chạy tới bên chiếc xe thì Đoàn Phi Phàm đã lấy xong chìa khóa trong ống bô rồi từ khoảng cách mấy mét, ném về phía cậu.
Vậy mà không sợ cậu bắt không được, lại mất thời gian đi nhặt.
Giang Khoát bắt lấy chìa khóa, nhảy lên xe, Đoàn Phi Phàm cùng lúc đóng cửa xe lại.
“Bố cậu có chuyện, sao không báo cho cậu?” Giang Khoát khởi động xe, trước tiên bấm còi, rồi đạp ga mấy cái, thao tác một trận tạo tiếng ồn.
“Ông ấy vào đó lúc tôi còn vị thành niên, mọi việc đều thông báo cho chú tôi.” Đoàn Phi Phàm nói.
Sau khi những người đằng trước đều đã dạt ra, chiếc xe phóng đi, lao ra đến đường lớn lại bấm thêm vài tiếng còi.
Giữa ánh mắt lườm liếc của mọi người, chiếc xe phi ra cổng chính.
“Giang Khoát con mẹ nó điên rồi!” Có ai đó hét lên.
“Ai gọi tôi đó?” Giang Khoát nghe không rõ, xe đã ra khỏi trường, chạy vào con đường nhỏ bên ngoài trường.
“Bên 108.” Đoàn Phi Phàm nói.
Giang Khoát lái xe nhanh hơn hẳn bình thường, và mặc dù con đường này không có camera giám sát, nhưng hiện tại vừa qua giờ cao điểm buổi tối, trên đường vẫn còn khá nhiều xe.
Kỹ thuật lái xe của Giang Khoát quả thực rất được, chiếc xe luồn lách thoăn thoắt giữa dòng xe cộ.
“Chạy chậm chút, không gấp đến thế đâu,” Đoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-phuc/2619388/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.