“Cậu nói cái gì?” Giang Khoát sốc tận óc.
Tuy đã biết là Đoàn Phi Phàm hẳn đã quá chén, nhưng trong nhận thức của Giang Khoát, Đoàn Phi Phàm dù có uống đến chết thì trước phút lâm chung, cậu ấy cũng sẽ không bao giờ nói ra những lời như thế này.
“Không nói nữa,” Đoàn Phi Phàm nói, “Bên tôi vẫn đang…”
“Sao lại không nói nữa, con mợ cậu chứ…” Giang Khoát còn chưa nói xong thì tiếng ồn ào của mấy người chơi trò uống rượu bên kia đã bị tiếng la hét hỗn loạn dập tắt.
“Con mợ mày con mợ mày nói ai đấy hả? Tới đây coi!”
“Tới luôn bác tài! Để tao xem ai là người tới trước nào!”
“Tôi cúp…” Đoàn Phi Phàm còn chưa kịp nói hết, điện thoại đã cúp luôn.
Giang Khoát ngồi sững sờ trên xe, điện thoại vẫn còn áp bên tai nhưng không còn nghe thấy tiếng gì nữa.
Tôi đệt.
Cậu giơ điện thoại ra trước mặt nhìn thử, xác định Đoàn Phi Phàm đúng là chưa nói xong đã cúp máy với cậu, mà trước khi cúp máy còn tỏ ý khó chịu với cậu, với một giọng điệu nghiêm túc cực kỳ trâu bò nữa.
Chỉ đơn giản là khó chịu thôi.
Chỉ – đơn giản là – khó chịu thôi.
Đậu.
Giang Khoát nhìn cái điện thoại, không định thần ngay lại được, và cậu cũng thấy cực kỳ khó chịu.
Cứ thế mà cúp máy sao? Thế này là thế nào?
Cậu không lo bên phía Đoàn Phi Phàm có người ăn thịt nướng quá chén rồi có thể đánh lộn. Đám người đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-phuc/2618248/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.