Chương trước
Chương sau
Bữa tối trong nhà ăn muộn hơn bình thường gần 2 tiếng.

Dì Xuân phụ trách nấu cơm chăm lo việc nhà nhiều lần tới trước mặt Lương Thục Nghi hỏi chuyện đều bị vẻ mặt hồng phớt tươi roi rói của bà khuyên quay trở về.

“Cứ để đấy đi, dì ra ngoài tưới hoa trước, tôi chưa đói bụng, Tiểu Lạc Lạc cũng chưa đói bụng, Đường Kỳ Thâm… nó càng không đói bụng!”

“…?” Dì Xuân mặt đầy chấm hỏi, thỉnh thoảng còn đưa ánh mắt dò xét lên lầu.

Bà nhớ rõ ban nãy lúc Thời Lạc vừa vào hoa viên đã nhảy xuống khỏi ghế sau xe đạp Đường Kỳ Thâm, trong miệng không ngừng lầu bầu nói với anh là đồ ăn trong canteen không hợp khẩu vị, đã nhớ thương tay nghề làm món ngon của dì Xuân bà lâu rồi.

Lương Thục Nghi sợ dì Xuân đi lên lầu, vội vàng kéo người ra hoa viên nhỏ bên ngoài biệt thự: “Kệ bọn nó đi, dì ra đây xem hoa với tôi, tôi cắm thế nào cũng thấy khó coi lắm, dì mau dạy tôi đi.”

Dì Xuân nhìn chậu cây xà lách của Lương Thục Nghi, bật cười, cắm hoa gì chứ, mang vào xào một mâm đồ ăn còn được đấy.

*

Đường Kỳ Thâm tắm rửa xong, hai tiếng sau đó, Thời Lạc vì câu nói “xem biểu hiện của em” anh nói mà thực sự trả giá nỗ lực không ít.

Cô thành thành thật thật làm lại cả chín bài thi cùng một lúc, còn nhẫn nại tính tình đem những tri thức mà anh vừa mới dùng để trào phúng mình cũng chép lại một lần.

Tuy Thời Lạc lười biếng, nhưng rốt cuộc vẫn có nền tảng học tập, Đường Kỳ Thâm cũng dùng rất nhiều tâm tư quản cô, thành tích rất dễ được kéo lên.

Khi cô nghiêm túc làm việc, so với bình thường thì chuyên chú hơn nhiều, chẳng qua lực chú ý vừa tập trung lên ngòi bút là thân thể sẽ không nhịn được bắt đầu hóa thành một tư thế thoải mái.

Đường Kỳ Thâm không nói tiếng nào ngồi bên cạnh cô giám sát, ánh mắt lười nhác đảo qua thiếu nữ bên cạnh, mắt thấy cô chưa viết được mấy chữ đã đổi động tác.

Ban đầu là đoan đoan chính chính, ngẩng đầu ưỡn ngực, rất nghiêm trang, sau đó lại bắt đầu nghiêng đầu, một tay chống chằm, sau đó lại co chân bắt chéo, không có lấy một chút dáng vẻ thục nữ mà cô thường hay giả vờ, cuối cùng dường như còn cảm thấy không đủ thoải mái, cô liền co chân quỳ hẳn lên đệm ngồi trên ghế.

Đuôi lông mày của Đường Kỳ Thâm nhướng lên, ngẫu nhiên không chút để ý duỗi tay thay cô đem cái đầu nhỏ đang dí sát vào quyển vở đẩy lên cao một chút, một bộ dáng “người cha già lo lắng con gái dí mắt quá sát dẫn tới cận thị”, sau đó lại như không có việc gì liếc nhìn cô.

Điện thoại ở trong tay anh rung lên vài lần, cũng chưa thấy anh thu hồi ánh mắt xem tin nhắn.

Thời Lạc làm xong bài thi liền đóng nắp bút, bắt đầu đọc lại từ đầu, đọc rất hăng say, cũng không chú ý tới biểu tình cùng hành động của Đường Kỳ Thâm.

Tư thế của cô vẫn là ngồi quỳ trên nệm ghế như cũ, khuỷu tay chống ở mặt bàn, hai tay che hai bên tai, trong miệng thấp giọng lẩm bẩm.

Ngẫu nhiên quên hai câu, hàng mày tú khí cau lại, đôi tay vô thức gãi gãi tóc mái hai bên tai, bực bội vài giây, sau đó lại lập tức thỏa hiệp, trề môi tiếp tục lẩm nhẩm lầm bầm, như thể đang tát gáo lặp đi lặp lại cùng một câu nói, một chữ không nhớ liền làm lại từ đầu.

Cô là một học sinh ban xã hội, thế mà còn không thể nhớ nổi mấy mốc lịch sử cơ bản, đọc mãi cũng không thuộc, Đường Kỳ Thâm là học sinh ban tự nhiên mà lướt qua mấy lần đã nhớ, lại có thể nghe ra cô đọc sai ở chỗ nào.

Cũng không biết sao, thiếu niên trước giờ đều nghiêm cẩn không chút cẩu thả, thế mà lúc này lại rũ mắt cong môi, đáy lòng sinh ra chút sung sướng không tên, cảm thấy cô ngốc vụng về này tựa hồ cũng rất đáng yêu.

Đang xuất thần, Thời Lạc lại nhẩm sai hai câu.

Tiểu tổ tông này nói ra cũng thật trâu bò, bình thường ỷ vào người khác nuông chiều mà tùy tính cũng thôi đi, lúc này đọc sai một chỗ, Đường Kỳ Thâm còn chưa mở miệng nói cô, cô đã tự bày ra tính tình trước.

“Ai nha! Không đúng…” Cô gãi gãi tóc, lại tiếp tục, “Lịch đại hoàng đế điều chỉnh đem quyền…”

“Nguyên nhân Lịch đại hoàng đế điều chỉnh tương quyền là…”

“Nguyên nhân là… Phòng tiểu thái giám thiện quyền…”

“A a a a! Phòng tể tướng thiện quyền!” Vài câu đọc không xong, Thời Lạc cắn môi, quai hàm phình lên tức giận, “Ngốc quá đi! Ngốc quá đi mất!”

Đường Kỳ Thâm luôn luôn lạnh nhạt trầm ổn ngồi bên cạnh, vốn là rũ mắt, trong tay cầm bài thi đã được sửa lại hoàn chỉnh của cô, ngay lúc tiếng nói cô vừa dứt, lại đột nhiên thấp giọng cười mấy tiếng, bả vai cũng run lên, nghiêng người nhấc mí mắt.

Thời Lạc nghe được thanh âm cười nặng của anh, vẻ mặt vô tội quay đầu nhìn anh chằm chằm, cái miệng nhỏ dẩu lên như bánh quai chèo, trong ánh mắt đều đang lên án: “Cười cái gì mà cười, anh giỏi thì anh đọc đi!”

Chửng qua lời này cô chỉ dám nghĩ ở trong lòng mà thôi, rốt cuộc thì nếu mà nói ra, Đường Kỳ Thâm nhất định sẽ lại trào phúng cô.

Áo hoodie màu xám đậm rộng rãi mặc ở trên người thiếu niên, vai anh rộng, cả người nhìn qua không có vẻ đơn bạc như vậy, anh hơi ghé mắt, tay áo kéo tới chỗ cánh tay, đường cong cánh tay tinh xảo lưu loát, tuy chỉ là khẽ tựa tay vào bàn sách thôi, thế mà tư thái lại thong dong ôn tồn như vậy, khí chất nghiêm cẩn cấm dục ở trên người vẫn như cũ không hề tiêu tán đi chút nào.

Cô gái nhỏ được nuông chiều mà phát ra tính tình, thiếu niên nghiêm cẩn liếc cô một cái, ma xui quỷ khiến vươn tay, động tác nhẹ nhàng chậm chạp nhẹ vuốt ve mái tóc đang xù lên của cô, trấn an xong lại văn nhã ôn nhu nói: “Không ngốc.”

“?”

Thời Lạc rất không biết cố gắng, trái tim nhỏ lại điên cuồng đập mạnh.

Đường Kỳ Thâm đột nhiên dịu dàng như vậy làm cô nhịn không được bổ não trong đầu về những bá đạo tổng tài trong tiểu thuyết mà Lương Thục Nghi vừa nói.

Nữ chính ngốc bạch ngọt trong tiểu thuyết cũng không biết là dẫm phải vận cứt chó gì, bằng vào cái bằng khá bình thường cùng trình độ năng lực kém của mình thế mà cũng có thể thành công có được sự ưu ái của bá tổng đỉnh cấp, mạnh mẽ được ở lại trong văn phòng làm việc trên tầng cao nhất của tòa cao ốc, làm một số công việc còn chả cần dùng tới đầu óc như bưng trà rót nước, nói hoa mỹ chính là thay tổng tài phân ưu.

Kết quả phân ưu còn chưa thấy đâu, đã thấy cô đổ đầy nước trà ra bàn, mà tổng tài vốn là nên nổi giận lôi đình, thế nhưng khi nhìn thấy mặt mày ngốc bạch ngọt đỏ lên, tủi thân ấm ức nói: “Em thật ngốc, thật sự, ngài vẫn là nên sa thải em đi, trừ bỏ chân tay vụng về làm chậm trễ công việc của ngài ra thì em chẳng làm được gì hết!”

Bá đạo tổng tài nháy mắt liền mềm lòng đến rối tinh rối mù, một tay ôm ngốc bạch ngọt vào trong lòng: “Đồ ngốc, em đâu có ngốc đâu!”

“?” Ngốc bạch ngọt tự trách rơi lệ: “Không! Em chỉ biết làm chậm trễ anh thôi!”

Bá tổng đau lòng muốn chết: “Anh chính là thích bộ dáng ngốc nghếch chân tay vụng về này của em!”

Sau đó hai người anh anh em em, không màng đây là văn phòng tổng tài hay là trong nhà, cũng không màng bên ngoài văn phòng vẫn còn một đám trợ lý thư kí chờ được anh ta ký tên, yên lặng ôm nhau, tình tiết phía sau chính là tình tiết mà trang web của cô hay đọc cấm không được viết.

Thời Lạc như đi vào cõi thần tiên ngoài không gian, cười hi hi ở trong lòng tự tạo drama một phen, còn nhân tiện thay mặt bá đạo tổng tài và ngốc bạch ngọt thành Đường Kỳ Thâm và mình nữa.

Ánh mắt hơi xuất thần, khuôn mặt nhỏ không thể hiểu được mà đỏ lên, ý cười càng thêm tươi rói.

Đường Kỳ Thâm nhướng mi, không chút để ý hỏi: “Không đọc nữa?”

“Bàn làm việc cũng được…” Thời Lạc đột nhiên nói ra một câu không đầu không đuôi.

Đường Kỳ Thâm: “?”

“A, không phải, cái đó…” Thời Lạc đột nhiên hồi phục tinh thần, nét đỏ ửng trên mặt càng thêm nghiêm trọng, ngay cả mặt Đường Kỳ Thâm cô cũng không dám nhìn nhiều, trong đầu vẫn không thể triệt tiêu được những hình ảnh vàng khè 18+.

Sau khi bình tĩnh lại, cô lại cảm thấy bản thân quá hoang đường rồi.

Âm mưu, đây tuyệt đối là âm mưu.

Từ nhỏ tới lớn cô đã quen với việc bị Đường Kỳ Thâm quản, bất chợt được anh an ủi như vậy, sau cảm giác lâng lâng, Thời Lạc bắt đầu tỉnh lại, có phải gần đây cô lại đắc tội anh chỗ nào rồi không, dẫn tới anh tính toán đổi phương thức giáo dục khác, trước cho một viên kẹo ngọt, chờ cô thả lỏng cảnh giác thì lại quăng cho cô một cái tát?

Thời Lạc vô cùng chột dạ, cô thất thần, trong não điên cuồng vận chuyển, đem những chuyện mình làm trong hơn nửa tháng qua phân tích một lượt, cũng đâu có chuyện gì chọc tới anh, nhiều lắm là mấy ngày trước biết điểm thi không tệ xong cô liền tiêu tiền có chút nhiều mà thôi, lại còn dùng thẻ của anh…

Nhưng trước giờ anh cũng đâu có quản mấy chuyện này…

Thời lạc cẩn thận ngước mắt nhìn anh một cái, đôi mắt hồ ly xinh đẹp xoay chuyển, giọng nói mang theo chút lấy lòng thuần thục: “Kỳ Thâm ca ca… không phải là anh muốn thu lại thẻ đó chứ…?”

Đường Kỳ Thâm: “?”

Thời Lạc thấy anh không hé răng, trong lòng yên lặng khẳng định, hừ! Quả nhiên là việc này!

Cô lập tức hồi tưởng lại những thứ mình từng mua, mức độ gây án quá lớn, nếu mà anh thật sự so đo thì phỏng chừng đã phán cô tử hình mấy trăm lần, nghĩ vậy, Thời Lạc lập tức rụt cổ khóc than, nỗ lực đem tổn thất ép tới mức thấp nhất: “Kỳ Thâm ca ca… trước đó em biết được kết quả thi, anh biết mà, em thi tốt như vậy, không thể không tự khen thưởng mình một chút… cho nên liền…”

Thanh âm nói chuyện của cô càng ngày càng thấp, nói tới chỗ quan trọng, cô dừng một chút, hít sâu một hơi, sau đó cổ vũ dũng khí cho mình, nhanh chóng gào lên đáng thương kể lể: “Cho nên liền tiêu không ít, anh lấy lại thẻ cũng được, nhưng tiền bên trong em vẫn chưa kịp bù vào cho anh, mấy hôm trước lúc em cãi nhau với ba đã ném hết thẻ ông ấy cho về rồi, bây giờ em nghèo lắm, không xu dính túi, nếu thật sự muốn em trả lại tiền cho anh, em phải về nhà bán túi xách, bán vòng cổ, bán nhẫn, bán giày chơi bóng… a, còn có kim băng Bulgari kia cũng phải bán, hộp tăm xỉa răng hàng hiệu, lót chuột LV và mấy cái thước đo độ…”

“…”

Cô nói nói một lúc lại như thể mở van vòi nước vậy, không cần Đường Kỳ Thâm thẩm vấn, vừa thốt ra liền kể hết những thứ mà mình đã tiêu xài linh tinh để mua.

Đường Kỳ Thâm vốn là không so đo với mấy thứ này, chỉ là bất ngờ nghe thấy cô nhắc tới chuyện thẻ ngân hàng, ngược lại lại nhớ tới mấy cái tin nhắn anh nhận được trước đó.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.