"Tra được rồi. Trong ngăn bí mật là muối lậu. Nếu theo kế hoạch cũ, ắt sẽ vồ hụt." Ánh mắt Lục Nghiễm rơi trên mặt ta, bớt đi vài phần dò xét, thêm vào đôi chút dịu dàng: "Đa tạ."
Ta né tránh ánh nhìn của hắn, tim bỗng đập hơi nhanh. Sau đó, chúng ta cùng phân tích manh mối trên danh sách. Ban đầu ta còn gượng dậy tinh thần, nhưng sau đó thực sự không trụ vững được nữa, liền gục bên mép bàn chợp mắt.
Có một lần ta mơ màng tỉnh dậy, thấy trên người đắp chiếc đại bào của hắn. Hắn vẫn ngồi dưới đèn, trầm tĩnh chuyên chú, hệt như chẳng có chuyện gì xảy ra. Lòng ta ấm áp, quấn c.h.ặ.t lấy chiếc đại bào thêm một chút.
Lại một đêm khác, Lục Nghiễm hỏi ta thêm nhiều chi tiết về các manh mối. Mấy ngày liền tinh thần căng thẳng, cộng thêm cơn buồn ngủ ập đến, đang nói dở thì mi mắt ta nặng trĩu không mở ra nổi. Chẳng biết thế nào, đầu ta nghiêng qua, tựa vào vai hắn.
Cơ thể Lục Nghiễm tức thì cứng đờ như khối đá. Ta ngủ quên trời đất, chỉ thấy cái "gối" này hơi cứng nhưng lại rất ấm áp. Trong cơn mê màng, dường như có ai đó đã vững chãi bế ta lên. Đợi đến khi ta tỉnh lại, mình đã nằm trên giường, còn Lục Nghiễm đang luyện kiếm ngoài sân.
Ta tựa vào khung cửa lặng lẽ nhìn hắn. Hắn đi hết một bài kiếm, quay đầu thấy ta, liền cầm kiếm bước tới: "Nàng... trong những lần vòng lặp đó, có sợ không?"
Ta ngẩn người, không ngờ Lục Nghiễm lại hỏi điều này. Nỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-nhat-tu/5275037/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.