Trong trạng thái vô thần, không phải người sống, cũng chẳng phải kẻ đã chết. Erik theo bản năng tự nhiên của một giống loài thượng cổ. Tìm đến khe suối, rồi hòa mình vào dòng chảy, cậu trầm ngâm tĩnh lặng như mặt hồ không có một vết gợn. Lớp vẩy rồng dần hiện ra, chói lóa như ánh dương trên bầu trời xanh biết.
Vừa đến, Alia lại ngỡ ngàng thêm lần nữa khi thấy thân thể cậu phát sáng, nhưng điều đó vẫn làm nàng thẹn thùng đỏ ửng mặt, vì lần nào Erik cũng chẳng có lấy mảnh vải trên người. Dẫu có là một nàng tiên đi chăng nữa, nhưng nàng vẫn là phái nữ, nên nàng ngượng ngùng thập thò sau phiến đá, rồi hoa gió một mình:
“Đáng ghét! đoạn kí ức này của chàng, ta nhất định sẽ xóa đi. Để chàng nhớ lại đã nhìn ngắm ta một lần, lại trong lúc ta chẳng có mãnh vải che thân, hay đường hoàng một bộ trang phục tử tế. Ta còn mặt mủi nào nữa cơ chứ!”
Nhìn lại bộ trang phục tả tơi trên người, chẳng thể nào ưng ý được, nàng mới sực nhớ đến những dãi lụa trắng, mà sớm tinh mơ Melisa đã tỉ mỉ đem phơi. Nghĩ rằng cậu sẽ chẳng đi đâu xa được, nên nàng trở về thung lũng, tranh thủ thời gian may cho mình một bộ trang phục mới. Nàng muốn sau khi khôi phục lại kí ức cho cậu, trong đôi mắt ấy, ấn tượng đầu tiên về nàng sẽ là điều mà cậu mãi mãi không thể quên đi.
Bên dưới dòng suối, ánh sáng trên thân thể cậu vừa tắt lịm, thì Erik cũng bần thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-linh-vu-tru/1913933/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.