Lăng Liệp nói: “‘Lâu lắm’ này là bao lâu?”
Bách Lĩnh Tuyết nhướn mày.
Lăng Liệp: “Là tính từ lúc gặp trên chiếc xe buýt ở Sơn Trang Phong Ý, hay là tính từ lúc tôi rơi xuống vách núi?”
Sau một thoáng im lặng, Bách Lĩnh Tuyết nói: “Lâu rồi không gặp, A Đậu.”
Lăng Liệp đã đoán được từ lâu, “Quả nhiên là cậu, A Tuyết.”
Hai người cách nhau nửa căn phòng, trên người đều có súng, nhưng không ai có hành động tấn công.
Ánh nắng buổi chiều từ ngoài cửa sổ chiếu vào, mang theo một vầng sáng mờ ảo của những ngày xưa cũ.
Hơn hai mươi năm trước, bọn họ cũng từng ở cùng nhau trong một căn phòng, chỉ khác là, lúc đó xung quanh bọn họ còn có rất nhiều người cùng tuổi, chị gái cũng còn sống, ánh nắng rất lạnh lẽo, cho dù là ánh nắng chói chang đặc biệt, cũng mang theo vẻ tiêu điều của băng tuyết.
Bọn họ chen chúc vào nhau, như những chú gà con túm tụm lại để sưởi ấm. Có đứa trẻ sắp bị đánh chết, trong phòng tràn ngập mùi máu tanh và chất thải, không ai trong bọn họ được ra ngoài, bọ họ khẽ khàng nói về những chuyện nghe được lúc ăn cơm hôm nay – ai đó chết rồi, ai đó bị đưa đi, rốt cuộc thì bao giờ tuyết mới ngừng rơi, chúng ta có thể sống sót rời khỏi nơi này hay không.
Thời gian thoáng chốc trôi qua, trong căn phòng có kích thước tương tự chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lăng Liệp mơ hồ nhớ lại, trước kia khi hắn và A Tuyết ở cùng nhau, luôn có một đứa trẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292645/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.