“Hửm?” Thẩm Tê ghé sát vào màn hình, ngón giữa đẩy gọng kính không hề tồn tại trên sống mũi, ngờ vực hỏi: “Dụ Cần không có ở Ngọc Dung Thán Ca?”
Sau khi thả Dụ Cần ra, đội trọng án vẫn luôn theo dõi hành tung của bà ta. Cách đây không lâu, Thẩm Tê theo dõi được bà ta đã rời khỏi chi nhánh tập đoàn Dụ thị ở thành phố Hạ Dung, đến khu biệt thự cao cấp Ngọc Dung Thán Ca, đây cũng là một bất động sản của nhà họ Dụ. Sau đó, Dụ Cần không ra ngoài, nhưng lúc này, Thẩm Tê lại phát hiện bà ta hoàn toàn không có ở Ngọc Dung Thán Ca.
Thẩm Tê lập tức căng thẳng, sự biến mất khó hiểu này rất không ổn, khả năng cao là đối phương biết mình bị theo dõi, việc đến Ngọc Dung Thán Ca không chừng chỉ là chiêu bài dương đông kích tây.
Lúc này, một chấm đỏ khác mà cảnh sát đang theo dõi cũng biến mất, Thẩm Tê càng nhíu chặt mày hơn. Đó là Dụ Dạ Sinh.
Đây cũng là một nhân vật mà đội trọng án không thể lơ là. Tuy hắn ta là một tên công tử ăn chơi vô dụng, nhưng suy cho cùng vẫn là con trai của Dụ Tiềm Minh, cũng là người thân cận nhất với ông ta trong thời gian chữa bệnh. Liệu sự ngu ngốc của hắn ta có phải là vỏ bọc không? Hắn ta đột nhiên biến mất, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Thẩm Tê không dám chậm trễ, lập tức lao đến phòng họp của đội trọng án, thậm chí còn quên cả gõ cửa, “Anh Đội——”
Không khí trong phòng họp có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292643/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.