Doãn Khê ngạc nhiên: “Sao cơ? Không thể nào.”
Lăng Liệp hỏi: “Tại sao cô lại nghĩ là không thể?”
“Bởi vì…” Doãn Khê thở dài, “Thôi bỏ đi.”
Lăng Liệp: “Bởi vì các cô chỉ là những người dân thường thấp cổ bé họng, không đáng để cảnh sát quan tâm sao?”
Doãn Khê cười tự giễu: “Chẳng lẽ không phải như vậy sao?”
Lăng Liệp ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Doãn Khê, “Không phải. Cô truy tìm hung thủ là bởi vì Dương Hiếu là người yêu của cô, là người thân thiết nhất của cô trên thế gian này. Còn viên cảnh sát kia, cậu ta không thân không thích gì với Dương Hiếu, cậu ta chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một người cảnh sát, không phụ lòng bất kỳ người dân nào trong phạm vi quản lý của mình.”
Quý Trầm Giao nhận được tin tức xác thực từ chỗ Đài Lộc – thành phố Hoàng Danh sẽ thành lập tổ chuyên án, điều tra lại một loạt vụ án liên quan đến công nhân nhập cư, trong đó có hai vụ tương tự như vụ của Dương Hiếu, bị tấn công sẽ được tập trung điều tra, cố gắng đưa ra kết quả trong thời gian sớm nhất.
Lăng Liệp giao Doãn Khê cho chi đội, hắn đến tìm Quý Trầm Giao. Quý Trầm Giao vừa nói chuyện điện thoại xong với cảnh sát thành phố Hoàng Danh, anh liếc nhìn Lăng Liệp một cái rồi cau mày: “Mặt anh bị làm sao thế?”
Lăng Liệp không phản ứng kịp: “Mặt tôi có vấn đề gì à?”
Quý Trầm Giao mở ứng dụng gương trong điện thoại lên, “Tự xem đi.”
Lăng Liệp vừa phơi nắng ở bãi biển một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292602/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.