Chỉ nhớ lại nội dung bức thư thôi mà Quý Nặc Thành đã toát mồ hôi lạnh, tứ chi co quắp. Tim ông đập rất nhanh, dường như có thể dự đoán được “sự phán xét” đang đến gần.
“Các anh tìm ông chủ Quý à?” Giọng Vương Đầu vang lên ở ngoài sân, Quý Nặc Thành cứng đờ người, cố gắng đứng dậy, nhưng chân ông lại không nghe lời.
Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, Vương Đầu nhiệt tình nói: “Ông chủ Quý không chịu đến bệnh viện, các anh đến đón ông ấy cũng tốt, tôi đã bó bột cho ông ấy rồi, nhưng vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra lại.”
Ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến Quý Nặc Thành không mở nổi mắt. Đợi khi mắt thích ứng với ánh sáng rồi, ông mới thấy người đứng ngoài cửa là một thanh niên xa lạ.
Trong khoảnh khắc này, ông lại cảm thấy thật nhẹ nhõm. Điều ông sợ nhất là nhìn thấy Quý Trầm Giao vào lúc này, điều ông sợ nhất là đứa con nuôi mà ông đã dày công nuôi dưỡng lại đến bắt ông.
Ánh mắt Lăng Liệp lướt qua người Quý Nặc Thành, hắn nhường chỗ cho Tiểu Lịch thực hiện nhiệm vụ bắt giữ.
Vương Đầu ngơ ngác, kéo Lăng Liệp lại, nói nhỏ: “Lẽ nào người tôi cứu là, là….”
Lăng Liệp cười nói: “Cảm ơn ông đã giúp chúng tôi khống chế nghi phạm.”
Lên xe, Quý Nặc Thành im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, khi đi qua khe núi Tuyết Chung, đột nhiên ông ngồi thẳng lưng. Cảnh sát đặc nhiệm vẫn đang tìm kiếm ở dưới đó, vẻ mặt Quý Nặc Thành rất lo lắng. Lăng Liệp nhìn ông một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292557/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.