Tịch Vãn nói: “Lầu hai tuy không cao, nhưng không phải ai cũng trèo lên được. Thứ nhất, Khương Mãnh là vận động viên. Thứ hai, cậu ta cao lớn, chân dài. Nhưng tại sao cậu ta lại trèo qua cửa sổ? Rõ ràng không thể dùng cách trèo cửa sổ để dụ Khang Vạn Tân ra bờ hồ được. Thử nghĩ xem, Khang Vạn Tân đang yên ổn trong phòng, đột nhiên có người từ cửa sổ trèo vào, chắc chắn anh ta sẽ hoảng sợ mà hét lên. Như vậy, dù những người khác không nghe thấy động tĩnh, Khương Mãnh cũng khó có thể đưa anh ta ra bờ hồ được. Hơn nữa, dấu chân trên cửa sổ cho thấy người tới đã quay lại từ cửa sổ. Điều này thật kỳ lạ.”
Trong đầu Quý Trầm Giao tái hiện lại tình hình lúc đó. Giả sử người trèo cửa sổ là Khương Mãnh, vậy thì trường hợp nào lại khiến cậu ta trèo vào, rồi lại trèo ra như không có chuyện gì xảy ra?
Chỉ có thể là lúc đó Khang Vạn Tân đã không còn trong phòng, cậu ta đã vồ hụt.
Quý Trầm Giao hỏi: “Vậy còn những dấu vết khác thì sao? Ví dụ như dấu vân tay?”
Tịch Vãn lắc đầu: “Chỉ có dấu chân, không có dấu vân tay. Khi trèo vào cậu ta đã đeo găng tay.”
Cố ý đi loại giày trong nhà mà ai cũng có, đeo găng tay để che giấu vân tay, nửa đêm trèo cửa sổ, đây là đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc gây án. Quý Trầm Giao nghĩ, nhưng Khang Vạn Tân đã bị người khác dụ đi, kế hoạch của Khương Mãnh đã không thể thực hiện?
Xem xét lịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292546/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.