Thôn đã biến mất không còn nữa, nghi phạm tên Lăng gì đó vẫn cứ đứng ngoài cuộc không bận tâm, đội trưởng Quý vẫn phải tiếp tục điều tra.
Cục cảnh sát huyện giải thích, vì khi đó có quá nhiều người rời quê hương, sau khi nhìn thấy thế giới bên ngoài rồi thì không quay về nữa, còn có một số người chết ở bên ngoài, thôn Nhất Nhị chỉ còn lại mấy hộ người già, sau này quy hoạch thống nhất, đã sáp nhập với các thôn khác, thôn mới gọi là thôn Tân Nhị.
Quý Trầm Giao đành phải đi đường vòng đến thôn Tân Nhị, đây là một thôn làng được xây dựng khá khang trang, nhưng sau khi điều tra, trong thôn không ai còn nhớ Hoàng Huân Đồng. Một cảnh sát khu vực dẫn Quý Trầm Giao đến một căn nhà nhỏ, nói bên trong có một lão trưởng thôn của thôn Nhất Nhị sống ở đó, già đến lú lẫn rồi, ngày nào cũng nói lung tung, nhưng có lẽ chỉ có ông ta là còn ấn tượng với Hoàng Huân Đồng.
Buổi chiều mùa xuân ở thôn quê, ánh nắng mặt trời khiến người ta muốn lười biếng. Ông lão trưởng thôn nằm trên ghế tre, gương mặt vàng vọt đầy nếp nhăn, giống như một tờ giấy bị vo tròn vặn xoắn không biết bao nhiêu lần.
Quý Trầm Giao nói chuyện với ông ta, ông ta không thèm để ý đến anh, Quý Trầm Giao hỏi ông ta buổi trưa ăn gì, ông ta nói hồi nhỏ một mình có thể đánh năm tên béo.
Cảnh sát khu vực khó xử nhún vai, nhỏ giọng nói: “Già rồi, hết cách thôi.”
Nhưng Lăng Liệp lại đột nhiên xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292501/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.