Phiêu Phiêu đang dẫn trước, thỉnh thoảng nàng ta còn ngoái lại phía sau trông chừng Lý Thức, y luôn giữ một khoảng cách nhất định phía sau.
- Thiếu gia, theo em thấy Phiêu Phiêu cô nương thắng là cái chắc rồi! - Tiểu Nặc nhận xét
- Không hẳn đâu, công tử nhà tôi cưỡi ngựa săn bắn rất khá, tôi đoán là cậu ấy sẽ về trước - Đại Đầu xem ra rất tự tin về công tử nhà mình.
Văn Anh căng thẳng nhìn hai người bọn họ phi như một cơn lốc, trong chốc lát chỉ còn thấy hai chiếc bóng nhỏ xíu. Gần đến cái cây làm cột mốc, Phiêu Phiêu hứng khởi quay về phía sau nói với Lý Thức:
- Xin lỗi nhé, hôm nay ngươi phải tốn tiền mua rượu rồi!
- Chưa chắc nhé!
Vừa nói xong Lý Thức lập tức thúc ngựa chạy lên, dùng roi da của mình quất vào mông con ngựa mà Phiêu Phiêu đang cưỡi. Con ngựa tăng tốc chạy vượt qua cột mốc, chỉ chờ có thế y nhanh chóng cưỡi ngựa của mình quành về điểm xuất phát. Phiêu Phiêu sau khi bất ngờ bị y chơi xấu liền bẻ cương lại tức tốc chạy về, chỉ tiếc là thua mất y một bước.
- Lý Thức, ngươi chơi ăn gian! - Vừa phóng xuống ngựa nàng ấy đã dùng dằng đến mắng y
- Luật đâu có nói rõ là không được chơi xấu? Hơn nữa chính cô ăn gian trước còn gì! - Y cợt nhả đáp lại.
- Ngươi... -
Phiêu Phiêu cãi không lại liền giận dỗi bỏ lên lầu, mọi người cũng đi theo. Vừa lên đến nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-dien-hoc-duong-xuyen-thanh-nam-nhan-trieu-duong/2847204/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.