- Nhị phu nhân, người nói thế là xem thường đại phu của Tam Diện rồi. Từ lão sư là người học rộng biết nhiều, ông ấy còn mát tay hơn cả những đại phu ở kinh thành, người có thể yên tâm để Từ lão sư chữa bệnh cho Văn Anh mà - Lý Thức vừa nói vừa nháy mắt với cậu.
- Đúng đó mẫu thân, lần trước mẹ không biết Từ lão sư sắc thuốc cho con, vừa uống xong sức khỏe đã nhanh chóng hồi phục.
- Ta...- Bị Lý Thức và Văn Anh "song kiếm hợp bích" phản biện, Nhị phu nhân có chút dao động.
- Bà cứ lo lắng bảo bọc nó như thế chỉ càng làm cho nó yếu ớt thôi! - Lão gia chêm vào.
- Phải chi có Văn Anh ở trường bầu bạn với Lý hiền điệt tôi sẽ yên tâm hơn nhiều! - Tư Đồ đại nhân cũng góp sức thuyết phục.
- Thôi được rồi, miễn là con thường xuyên viết thư về cho mẹ! - Nhị phu nhân chẳng có một ai đứng về phía mình, rốt cuộc cũng chịu đầu hàng nhượng bộ.
- Vâng ạ! - Văn Anh mừng rỡ khẽ đập tay với Lý Thức.
- Lý công tử, cậu ở Thành Đô quen rồi, đến Tiêu Thành này có thấy buồn tẻ không? - Tiết lão gia hỏi y.
- Sao lại buồn ạ, được Tiết lão gia thiết đãi chu đáo, lại còn được Văn Anh hứa dẫn cháu đi thăm thú xung quanh, đổi lại còn cảm thấy rất phấn khích nữa ạ!
- Ta hứa dẫn ngươi đi hồi nào? - Văn Anh quay sang lầm bầm tỏ vẻ bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-dien-hoc-duong-xuyen-thanh-nam-nhan-trieu-duong/2847201/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.