Lý Thức bất lực nhìn Thường Phong đỡ Văn Anh lên ngựa, tiếp đó y phóng lên phía sau choàng tay ra trước giữ cương. Văn Anh nãy giờ cũng cảm nhận được một luồng sát khí, biết là kẻ-nào-đó đang dõi theo mình nên cứ vờ như không quan tâm, sợ thái độ của y lại khiến cậu thêm khó xử. Lúc này chợt nhớ ra Tiểu Nặc, Văn Anh quay lại nói với em ấy:
- Tiểu Nặc, ta quên mất em cũng không biết cưỡi ngựa làm sao đây?
- Thiếu gia đừng lo cho em, người cứ đi chơi vui vẻ. Em sẽ ở đây chờ thiếu gia về!
Nói xong thì em ấy hí hửng cùng với Đại Đầu đi hốt cỏ cho ngựa ăn, xem ra không có một chút gì là thất vọng cả, có vẻ như cậu quan tâm hơi thừa rồi. Phiêu Phiêu cưỡi con ngựa quen thuộc của nàng ấy tới cạnh Lý Thức cất tiếng gọi:
- Lý Thức, ngươi đứng ngẩn ra đó làm gì mau lên ngựa đi chứ!
Y đắn đo một lúc rồi nhảy phắt lên ngồi phía sau nàng ấy, lúc di chuyển đến gần ngựa của hai người kia liền lớn tiếng nói cốt để "người ta" nghe thấy:
- Trương cô nương à, "nam nữ thọ thọ bất tương thân" nhưng tay ta đang bị thế này nếu có lỡ mạo phạm xin cô bỏ qua nhé!
- Không sao ngươi cứ giữ chặt ta! - Nàng ấy vô tư trả lời y
Nhìn thấy Văn Anh không đếm xỉa tới mình y đành trưng bày bộ mặt không thể chán chường hơn. Đến ngọn đồi, họ xuống ngựa buộc chúng vào một gốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-dien-hoc-duong-xuyen-thanh-nam-nhan-trieu-duong/2847190/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.