Đáy thuyền ẩm nước và tối đen, ngoài trừ tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng bước chân trên đầu, Dận Không trong mắt thần dân Đại Khang là một vị hoàng tử cao cao tại thượng,, trong chớp mắt mọi sự thay đổi. Thương hải tang điền đâu cần phải tới trăm năm
Dận Không lo lắng nhất chính là vết thương của Thái Tuyết, nhưng khi Tôn Tam Phân đi cùng, thì đã giãi quyết cái khó khăn này, Thái Tuyết đã dần khỏe lại, ba người trong bóng đêm bàn luận về Tần đô, thỉnh thoảng nói về Đại Khang, từ lúc bước chân lên thuyền này, ba người bọn họ chính thức trở thành tù đồ
Dận Không cũng không coi mình là hoàng tử để bày tỏ sự khó chịu về cách đối xữ, nên cũng không bị đám này hạ nhục, trong lòng bọn tướng sĩ mà nói, việc hộ tống Dận Không ba người chỉ là trức trách, trong mắt bon chúng ba người chỉ là nhừng thường dân Đại Khang không khác chi cho lắm
Ba ngày sau, rốt cuộc cũng đã đến kinh đô Đại Tần, Tần Đô nguyên có tên là Lạc Dương,Tần hoàng đề Tuyên Long Hoàng Yên Uyên trong thời gian sáu năm sai khi lên ngôi, đã phát triển Lạc Dương một cách nhanh chóng, cùng với Khang đô tọa lạc hai đầu sông Hoàng Hà, chính sách anh minh phát triển về phía biển trước khi phát triển trên bình nguyên của Tần đế là quyết định vô cùng sáng suốt.Tần đế phát triễn Thông Tê cảng, một cảng nằm tại sông Hoàng Hà, thành một căn cứ thủy quân khổng lồ, bên cạnh đó chính sách giãm thuế xuất nhập cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/179634/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.