Hâm Đức đế vừa nói ra lời này, chư vị hoàng tử hoàng tôn, đám hồi này cùng tranh nhau ổn ào, bổng thoát chốc đều yên lặng, đầu đều cúi xuống, tránh đi ánh mắt của hoàng đế. Khuôn mặt Hâm Đức đế lúc này trở nên giận dữ, lớn giọng nói:
-Trẫm hỏi một lần nữa, trong các ngươi ai muốn gánh trách nhiếm này?
Có vài vị hoàng tử tôn bởi vì sợ hãi ,không tự kìm hãm được thối lui về sau vài bước
Hâm Đức đế, khuôn mặt đỏ rực, tức giận quát lớn:
-Trẫm anh hùng một đời, lại sinh ra một đám ham sống sợ chết
-Phụ hoàng! Hoàng nhi nguyện gánh trách nhiệm "Đại Tần vi chất"
Dận Không xác nhận chung quanh, không người nào chủ động lên tiếng nữa, mới từ từ bước ra khỏi hàng, đi ra giữa điện
Nhất thời, tất cả ánh mắt mọi người trong đại điện đều chăm chú nhìn hắn, mười sáu năm sống trong hoàng cung, chưa bao giờ hắn được người khác chăm chú nhìn như hôm nay.
Hâm Đức đế nhíu đôi chân mày, cặp mặt đầy thâm thúy quan sát Dận Không môt hồi lâu, sau đó bùi ngùi thở dài
-Cuối cùng trẫm cũng có một hoàng nhi dũng cảm
Đám hoàng tử ,tôn trong lòng ai cũng thầm cười nhạo : "tên này ngu xuẩn". Ai cũng biết, Đại Khang cùng Đại Tần mặc dù có thề đạt được giao ước hòa bình, nhưng giao ước này đối với cả hai bên đều là tạm thời.
Nên một khi chiến sự xảy ra, con tin mà hai bên trao đổi sẽ là người chết trước. Một câu mà nói, làm con tin tại Đại Tần thì nguy hiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/179632/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.