Mặc dù Hâm Đức Hoàng đã biết được ta không phải là con trai ruột của ông ta nhưng lấy thân phận cùng địa vị của một người đứng đầu một quốc gia ông ta sẽ phải bận tâm đến bộ mặt cùng danh dự của hoàng thất, cho nên tuyệt đối sẽ không vạch trần ra việc này. Khả năng tốt nhất của ông ta chính là im hơi lặng tiếng mà hạ thủ với ta thôi, sau đó thu xếp cho ta một cái tội danh hạng nhất nào đó rồi tước đi ngôi vị thái tử của ta. Từ trên thái độ của ông ta đối với Tả Trục Lưu có thể thấy được ông ta đối với Tả Trục Lưu hẳn là cùng có cảnh giác, tính toán lần này của ông ta là muốn một hòn đá ném trúng hai con chim, khó trách ông ta lại đột nhiên đặc xá cho Hưng vương Long Dận Thao, sau khi diệt trừ ta, ngôi vị thái tử tất phải sẽ bỏ không, tám phần mười là ông ta muốn lại một lần nữa đề bạt cho Hưng vương .
Ta đau khổ bóp nhéo mi tâm, với ta mà nói hiện tại chỉ có một lựa chọn. Ô cửa sổ đột nhiên bị gió thổi tung, một trận gió lạnh lùa vào bên trong, hai ngọn nến đang cháy bỗng nhiên bị thổi tắt, cả gian phòng rơi vào một mảnh tối tăm .
Ta cũng không đứng dậy đi đóng cửa sổ, nằm gục trên thư án, cuối cùng đã chìm vào giấc ngủ, trong cơn hoảng hốt hình như phụ thân đột nhiên xuất hiện bên cạnh ta, hình ảnh của ông hiện lên trong đầu ta càng lúc càng rõ ràng .
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555509/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.