Ta nâng chén trà lên, một mùi hương trong lành thoang thoảng truyền ra. Mở chén trà nhỏ ra, thấy nước trà trong xanh, vừa nhìn liền cảm thấy thoải mái. Ta nhấp một ngụm nhỏ, thấy trong mùi thơm ngát của nước trà hơi có chút vị đắng, cảm nhận tỉ mỉ, vị đắng trên đầu lưỡi tản đi, chỉ cảm thấy một vị ngọt kéo dài .
Ta kìm lòng không được nói :
"Trà ngon!"
Cốc Tiêm Tiêm cười nói :
"Ngài chẳng qua chỉ khen ngợi, có thể nói được tên trà không?"
Ta cười nói :
"Có gì hiếm lạ đâu, chẳng qua chỉ là trà Long Tỉnh của Tây Hồ trộn thêm chút ít rễ Nho đắng, ta nói có đúng không?"
Cốc Tiêm Tiêm cười duyên nói :
"Thật không ngờ, thái tử cũng thực sự có bản lãnh. "
Huyền Anh nói :
"Thái tử chính là cao thủ trong trà đạo, lần trước trong phủ của Cao tướng quốc Huyền Anh đã được lĩnh giáo. .. "
Nàng dừng lại một lát rồi nói :
"Công phu dịch dung của Thái tử cũng thuộc loại đứng đầu. "
Ta cười phá lên :
"Huyền Anh sư phụ chớ trách. Ngày đó do tình thế bức bách nên Dận Không mới phải che giấu thân phận của mình, cũng không có ý lừa gạt ai cả. "
Huyền Anh lạnh nhạt cười nói :
"Huyền Anh là người ngoài thế tục, Thái tử đương nhiên không cần thiết phải lừa gạt ta làm gì, cũng sẽ không mang đến cho Huyền Anh bất cứ tổn thất nào. Nhưng ngàn vạn dân chúng nước này đều đem hy vọng đặt lên người Thái tử, mong rằng Thái tử không nên lừa gạt bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555485/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.