Ta nhẹ nhàng hôn lên gáy ngọc của nàng, không nghĩ tới gần tới lúc cuối cùng ta cũng không còn bảo trì được sự tỉnh táo, để cho dục vọng thắng lý trí .
A Y Cổ Lệ cầm lấy Trinh tiết vệ, cất vào trong ống chân, dùng đôi mắt đẹp màu lam, nói :
"Nếu như ngày mai thất bại, muội sẽ dùng chùy thủ kết thúc tính mạng của mình. "
Ta ôm lấy nàng vào trong lòng, thấp giọng nói :
"Muội yên tâm, ta sẽ không để cho muội bị bất cứ tổn thương gì!"
Đêm yên tĩnh không tiếng động, ta đứng một mình trong hoa viên của tướng phủ, nhìn vầng trăng lạnh trên không trung, trong lòng ta miên man bất định . Bạn đang đọc truyện được copy tại truyentop.net
A Y Cổ Lệ không phải là nữ nhân đầu tiên nói với ta những lời này, nhưng ta không thể bên trọng bên khinh trong tình cảm, ta không chỉ đa tình, hơn nữa còn nặng tình, đây chính là khuyết điểm lớn nhất của ta .
Lãnh Cô Huyên chẳng biết xuất hiện ở phía sau ta từ lúc nào, cảm giác của ta càng lúc càng nhạy cảm, cho dù cước bộ của bà ta có nhẹ đi nữa, ta vẫn nhận ra, có lẽ đây chính là tác dụng của việc hấp thu công lực của Khinh Nhan .
Lãnh Cô Huyên lạnh lùng, nói :
"Chuyện ngày mai đã chuẩn bị xong chưa?"
Ta gật đầu nói :
"Lãnh giáo chủ yên tâm, tất cả đều ở trong kế hoạch. "
"Đừng quên lời hứa lúc trước của ngươi. "
Ta quay đầu lại, ngưng mắt nhìn Lãnh Cô Huyên, nói :
"Long Dận Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555471/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.