Ta cố gắng làm cho A Y Cổ Lệ bình tĩnh trở lại, giúp lau vết máu trên người cho ta, tuy khoảng cách khá xa, nhưng ta vẫn cảm giác được thân thể của A Y Cổ Lệ đang run rẩy không ngừng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy ta gần như trần truồng như thế này .
Thay một bộ trường bào sạch, ta bảo A Y Cổ Lệ đỡ ta trở lại bên cạnh bàn, thân thể ta dường như mới trải qua một phen bệnh nặng đang vô cùng suy yếu, A Y Cổ Lệ châm cho ta một chén trà, sau khi uống một ngụm, cổ họng đang khô rát của ta cũng dịu đi một chút .
"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyên gì?"
Khuôn mặt của A Y Cổ Lệ ửng hồng hỏi .
Ta cười khổ lắc đầu nói :
"Ta cũng không biết rốt cục là đã xảy ra chuyện gì, mọi việc chỉ có thể chờ Tuệ Kiều đến mới có thể giải đáp được. "
A Y Cổ Lệ cầm chiếc khăn lông màu trắng, lau những giọt mồ hôi vừa mới chảy ra trên trán của ta .
Ta nhìn khuôn mặt kiều diễm của nàng, trong lòng thầm nghĩ :
"Lẽ nào ta phải đưa người con gái ôn như thiện lương như thế này đến Yên quốc ư?"
Ta không thể tự thuyết phục được chính mình . Nguồn: truyentop.net
A Y Cổ Lệ nhẹ giọng nói :
"Long đại ca bảo ta đến rốt cục là có chuyện gì quan trọng vậy?"
Ta mỉm cười nói :
"Không cỏ chuyện gì gấp, ta chỉ là có chút nhớ nàng. .. "
Ta không ngờ là ta lại có thể nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555437/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.