Cao Quang Viễn xuất hiện, đã mang đến cho ta một cơ hội khó có được, từ biểu hiện của hắn chắc hẳn là không gạt ta, nhưng việc này nếu muốn thành công thì phải hi sinh hạnh phúc của A Y Cổ Lệ, ta nhất thời do dự. Lúc đầu ta từ trong sa mạc Gobi cứu A Y Cổ Lệ ra, chẳng lẽ là ta đã muốn đem nàng vào nội cung của ta?
Trên đời này quả thật là có nhân quả tuần hoàn, có nhân thì tất có quả, sự tình của A Y Cổ Lệ đã tới lúc phải đối mặt .
Ta không trả lời ngay cho Cao Quang Viễn, kỳ thực cũng không cần phải bàn bạc gì, mọi việc ở đây đều do ta quyết định, chỉ cần ta đồng ý mang A Y Cổ Lệ gả vào Yên quốc, thì mọi chuyện đã xong . Nguồn: truyentop.net
Ta hạ lệnh đóng lại thông đạo Yên - Khang, không tiếp tục thu nhận nạn dân chạy nạn từ Yên quốc, nếu Lý Triệu Cơ không biết đối nhân xử thế, thì cứ đê quốc gia của hắn rơi vào hỗn loạn đi .
Cửa khẩu bị đóng, Sở Châu một lần nữa yên tĩnh trở lại. Ban đêm, ta và Tiêu Trấn Kỳ tranh thủ lúc rảnh rỗi đi tới biệt viện của ta uống rượu, bởi vì việc của A Y Cổ Lệ, tâm tình của ta có chút nặng nề, phần lớn thời gian là nghe Tiêu Trấn Kỳ kể về cuộc chiến Yên - Hàn và hoạt động trong thời gian gần đây .
Trong lòng ta không yên nên chỉ biết liên tục gật đầu .
Tiêu Trấn Kỳ thấy ta tâm thần không yên, mỉm cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555433/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.