Ta nở nụ cười khổ, dùng từ trông mòn con mắt đúng là có thể hình dung ra tình trạng của ta bây giờ .
Một lát sau, gió thổi yếu dần đi, hơi lạnh bốc lên, xem ra tuyết lớn sắp rơi .
Phía chân trời xa có một điểm đen xuất hiện, ta cao giọng nói :
"Bọn họ đã trở về!"
Hai gã kỵ sĩ phóng lại gần, quả nhiên là Đột Tạ có ở trong đó .
Ta khẩn cấp tiến lên nghênh đón, Đột Tạ xoay người xuống ngựa, đem cương ngựa vứt cho kỵ sĩ phía sau, cười to nói :
"Chủ nhân, mọi người sắp về tới nơi rồi!"
Ta vui mừng nói :
"Sát Cáp Thai, bảo bọn họ xếp hàng, chuẩn bị nghênh đón Trần tiên sinh!"
Đột Tạ nói :
"Chủ nhân, chắc là người đoán không ra một chuyện, An Dung công chúa hộ tống Trần tiên sinh cùng nhau về nước thăm viếng. "
Hai mi ta nhăn lại, An Dung đột nhiên về nước, không biết là có mục đích gì?
Đột Tạ nhỏ giọng nói :
"Cùng với nàng trở về còn có tiểu vương tử của Thác Bạt Thuần Chiếu!"
Ta nở nụ cười, xoay người hướng Sát Cáp Thai nói :
"Các ngươi nghe thấy không, muội tử của ta và cháu ngoại đã trở về, hôm nay bọn họ mới là khách nhân tôn quy nhất của chúng ta!"
Các vị kỵ sĩ cùng reo hò .
Tuyết bắt đầu rơi, đội ngũ thứ nhất cũng xuất hiện ở phía chân trời xa .
Sát Cáp Thai phất tay bảo đội nhạc tấu nhạc, ta suất lĩnh đội ngũ chậm rãi bước tới đội ngũ của bọn họ .
Tuyết càng rơi càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555422/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.