Cách nghĩ của ta và Vân Na không mưu mà hợp, sau nửa tháng ta triệu tập thủ lĩnh các bộ tộc của Âm Sơn ở Lục Hải Nguyên, đúng như lời của ta, bọn họ không dám đến, kết quả tốt nhất cho bọn họ là buông bỏ địch ý hợp tác với ta .
Dựa theo kế hoạch, ta giới hạn phạm vi thế lực của các bộ tộc ở Âm sơn, cho phép họ xuống thảo nguyên ở phía bắc Tuyên Thành chăn thả, trong vòng ba năm không thu thuế .
Những thủ lĩnh bộ lạc này vốn nghĩ ta sẽ đe dọa và đòi của, không ngờ ta lại công bố một chính sách có lợi cho họ như vậy, họ rất mừng rỡ, đương nhiên, trong đó cũng có thất vọng, Nhã Khắc là một người như thế .
Tuy rằng, ta cho hắn phạm vi lớn nhất, đồng cỏ màu mỡ nhất, thế nhưng phạm vi lãnh địa của hắn nằm hoàn toàn trong sự cai quản của ta .
Hơn nữa vị trí này nằm ở phía Tây, trên thực tế là họ đã bị điều ra khỏi hẳn Âm sơn. Nhã Khắc đương nhiên hiểu được dụng ý của ta, sau khi tiệc rượu, ta không còn nhìn thấy bóng hắn đâu nữa .
Sau khi tiệc rượu ta, ta tới tìm Nhã Khắc, mới phát hiện hắn ngồi một mình ở mục trường Mã Lan Xử, cầm túi rượu uống từng ngụm lớn .
Ta thản nhiên đi tới bên cạnh hắn, hai mắt híp lại, nhìn vào đàn ngựa mấy trăm con đang chạy trốn .
Nhã Khắc cố sức lau khô môi, lớn tiếng nói :
"Tuấn mã chỉ có thể ở trên thảo nguyên mới có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555418/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.