Ta khẽ nói :
"Ngươi dẫn ta đến xem Yến Lâm thế nào. "
Vì phòng ngừa Yến Lâm thấy vật nhớ người, Diên Bình an bài cho nàng nghỉ ngơi ở một gian phòng khác .
Yến Lâm yên lặng nằm ở trên giường, trên mặt vẫn còn vương đầy nước mắt. Diên Bình thấy ta đi vào thì vội vàng mang thị nữ lui ra ngoài . Bạn đang đọc truyện được copy tại truyentop.net
Ta yêu thương vuốt ve mái tóc của Yến Lâm. nhẹ giọng nói :
"Lâm nhi. "
Yến Lâm thoáng như trong cơn mộng tỉnh dậy quay đầu lại, nàng liều mạng nắm lấy cánh tay ta nói :
"Dận Không, có phải là đã tìm được Mính Nhi rồi không?"
Trong lòng ta nhức nhối, ôn nhu nói :
"Nàng yên tâm, Mính Nhi nhất định sẽ không xảy ra việc gì đâu. "
Yến Lâm từ trên giường ngồi dậy, ta cuống quít ấn vai nàng lại :
"Nàng muốn làm gì?"
Yến Lâm nói :
"Ta muốn đi tìm Mính Nhi. "
Ta tận lực khuyên nhủ :
"Nàng cứ ở chỗ này đi, vạn nhất bọn họ tìm được Mính Nhi rồi nhưng nàng không có ở chỗ này thì ai tới chăm sóc cho nó đây?"
Yến Lâm mù mờ gật đầu, rốt cuộc bỏ ý định muốn xuống giường .
Dịch An ở ngoài cửa khẽ nói :
"Tiểu chủ nhân, mấy người Trần tiên sinh qua đây. "
Ta lại an ủi Yến Lâm thêm vài câu, lúc này mới đi ra ngoài cửa, nhắc nhở Diên Bình :
"Ngươi mang thêm mấy thị tỳ đến để chăm sóc Yến Lâm, nghìn vạn lần đừng cho cô ấy làm ra việc ngốc nghếch gì. "
Diên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555384/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.