Ta một câu hai ý nói :
"Hoàng muội chi cảm tạ ta như thế thôi sao?"
An Dung hơi đỏ mặt, nàng tất nhiên là nghe ra hàm nghĩa trong lời nói của ta rồi .
Thác Bạt Thuần Chiếu cười nói :
"Được rồi, nàng còn chưa kính rượu cho hoàng huynh kìa!"
An Dung gật đầu, cầm ly rượu chậm rãi đi về phía ta. Trong nội tâm ta bỗng nhiên sinh ra một ý nghĩ lớn mặt, An Dung trong bụng hoài thai cốt nhục duy nhất của Thác Bạt Thuần Chiếu, chiếu theo cục diện như trước mắt ta đã rơi vào khốn cảnh, với ta mà nói chỉ có thể binh hành hiểm chiêu (3) thì mới có một đường sinh cơ .
(3) : Dụng binh vào nước hiểm .
Thác Bạt Thuần Chiếu dù sao cẩn thận mấy cũng có sơ sót, hắn sẽ không nghĩ đến ta sẽ lớn mật như vậy. Cuộc đấu giữa ta và Thác Bạt Thuần Chiếu không chỉ có giới hạn trong trí tuệ cùng mưu lược, thời điểm mấu chốt còn phải xem sự can đảm của song phương thế nào .
An Dung đã đi tới trước mặt và rót đầy ly rượu cho ta, hai tay nâng lên ly rượu nói :
"An Dung kính hoàng huynh một ly. "
Ta mỉm cười nói :
"Hoàng muội muội có biết ly rượu này đối với ta nó quan trọng cỡ nào hay không!"
An Dung từ trong ánh mắt của ta dường như ý thức được cái gì, con ngươi chợt co rút lại, thế nhưng ngón tay đã bị ta cầm chặt, ta cười nói :
"Hoàng muội, ta có câu muốn nói cho một mình muội nghe!"
Thác Bạt Thuần Chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555372/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.