An Dung cười nói :
"Huynh với muội là người một nhà sao có thể để cho người ngoài khi dễ ca ca của mình. "
Ta và An Dung tán chuyện vài câu, cho tới khi trời đã tối mới đứng dậy cáo từ .
Ta đỡ An Dung lên xe ngựa, sau đó mới cùng A Đông cưỡi ngựa đi về hướng phủ công chúa .
Bầu trời lúc này tuyết đã rơi nhiều, ta đi chậm thưởng thức phong cảnh, A Đông đi trước .
A Đông thấp giọng nói :
"Lần này không biết có phiền phức gì hay không?"
Ta hơi nhíu mày :
"Chẳng hiểu tại sao ta bỗng nhiên có một dự cảm không tốt. "
A Đông nói :
"Bởi vì chuyện của Bác Thiếp Nhĩ?"
Ta lắc đầu, loại dự cảm không tốt này phát sinh từ lúc ta gặp An Dung, ta mơ hồ cảm giác được nguy hiểm đang tới gần, thế nhưng ta không thể suy đoán ra nguy hiểm từ nơi nào mà tới .
A Đông bỗng nhiên ghìm cương ngựa, tuấn mã hí dài một tiếng, bốn vó nện xuống mặt đất . Nguồn truyện: truyentop.net
Ta ghìm cương ngựa, ngẩng đầu nhìn lại thấy phía trước có mười bảy người con gái Bắc Hồ ngăn toàn bộ con đường lại. Các nàng đều mặc bì giáp đen, tuấn mã cũng màu đen, trong tay cầm đủ loại đao kiếm .
Ta và A Đông liếc mắt nhìn nhau, trên miệng không khỏi mỉm cười, ta mỉm cười nói :
"Các vị cô nương, tại hạ muốn đi qua, xin các vị mở cho một con đường!"
Một trung niên mỹ phụ đứng ở giữa, nói :
"Ngươi chính là Long Dận Không?"
Ta cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555367/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.