Trầm Trì gật đầu nói :
"Ta không trách ngươi, ta có viết một bộ Luật lệnh tâm đắc, nếu như ngươi không chê, ta sẽ đưa cho ngươi xem. "
Ta bình tĩnh nói :
"Nếu như có ngày Dận Không thống nhất thiên hạ, nhất định, sẽ để Trầm tiên sinh được chính danh. "
Trầm Trì cười ha hả, đứng dậy ngạo nghễ đứng thẳng, cao giọng nói :
"Nếu quả thật có ngày nào đó, ngươi đặt tên ngọn núi chôn ta là Phu Tử nhai, khắc ba chữ Luật Dân Luận lên trên vách núi. "
"Dận Không quyết sẽ không quên!"
Trầm Trì đặt chén rượu xuống mặt đất, cời đai lưng xuống, thắt ở bên trần địa lao :
"Ta sợ tội tự sát, đó là đáp án thỏa mãn cho tất cả mọi người!"
Viền mắt của ta bỗng nhiên đã ươn ướt, nhìn thấy một nhân tài kiệt xuất chết đi trước mắt mình, trong lòng ta sầu não vô cùng .
Ta yên lặng xoay người sang chỗ khác, lẳng lặng đi ra cửa, cánh cửa đá rất nặng chậm rãi đóng lại, không biết từ đâu có một ngọn gió thổi tới, làm cho ánh lửa chặp chờn, thân ảnh của ta trở nên bất định, giống như tâm tình phức tạp của ta. . .
Ta không đi xem Khúc Nặc thế nào, vì ta không cách nào che giấu được tâm tình của mình, căn bản là ta chưa từng nghĩ tới, cái chết của Trầm Trì lại làm ta xúc động tới như vậy .
Khi cánh cửa đá kia đóng lại, trong lòng ta đã bắt đầu hối hận, hối hận vì không có biện pháp khống chế hắn cho nên không còn cách nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555339/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.