Khúc Nặc nói :
"Tình huống của bệ hạ hình như đã khôi phục rồi. "
Ta gật đầu nói :
"Nhờ có hoàng hậu ngày đêm chăm sóc nên ta mới có thể khang phục được, trên đời này ta cảm kích nhất là Lệ Cơ. "
Ta cố ý phân tán sự chú ý của Khúc Nặc .
Khúc Nặc nhẹ giọng nói :
"Cảm tình của bệ hạ đối với hoàng hậu hình như rất sâu đậm?"
Ta thở dài nói :
"Trên đời này không người nào có thể thay thể được vị trí của nàng trong lòng ta. Chỉ tiếc lần này bởi vì việc nạp phi nên nàng rất tức giận, không biết khi nào mới có thể tha thứ cho ta đây. "
Khúc Nặc nhẹ giọng nói :
"Thảo nào không thấy hoàng hậu nương nương tham gia đại điển nạp phi. "
Ta cười khổ nói :
"Khúc Nặc, ta không gạt cô, căn bản ta không muốn nạp cô làm phi, lần này tất cả đều là môt tay mẫu hậu ta lo liệu hết. "
Ánh mắt của Khúc Nặc dần dần đã dịu xuống, nàng đồng tình nói :
"Ta cũng không hề nghĩ đến sẽ mang lại cho bệ hạ và hoàng hậu nương nương nhiều phiền phức như vậy. "
Ta hư tình giả ý nói :
"Có đôi khi ta thực sự muốn làm một người bình thường, mang theo hoàng hậu cùng nhau nam canh nữ chức( nam cày mộng, nữ dệt vải),tiêu diêu sống cuộc sống tự tại, người trong thiên hạ ai cũng đều ước ao cuộc sống ba nghìn phi tần của ta, nhưng không biết thật sự trong đó có bao nhiêu chân ái đây?"
Nét mặt ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555331/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.