Xa Hạo ngồi dựa vào thân cây phong, hai mắt nhìn về mặt hồ ở xa xa, mặc cho lá cây nhẹ nhàng rơi xuống trên người, nghe được tiếng bước chân của ta, y xoay người lại, thản nhiên cười rồi phủi đi lá cây rụng ở trên vai .
Ta mỉm cười ngồi xuống bên cạnh y, hỏi :
"Sao một mình ngôi ở chỗ này?"
Xa Hạo mỉm cười nói :
"Không biết sao ta lại bỗng nhiên bắt đầu nhớ nhà. .. "
Y nhặt lên một lá cây :
"Ta muốn ngày mai rời khỏi đây. "
Ta thoáng sửng sốt, lặp tức ý thức được y có lẽ là bởi vì nguyên do Tuệ Kiều .
Xa Hạo nói :
"Hiện tại thấy ngươi cùng Toàn thái y cảm tình tốt như vậy, hơn nữa tới đây cũng giúp đỡ không ít, ta cũng an tâm rồi. "
Ta nắm lấy cánh tay y nói :
"Xa huynh! Ta muốn huynh hãy ở lại đây! Tình thế của Đại Tần hiện nay vẫn còn chưa ổn định, Tuệ Kiều lại đang mang thai nữa, ta thực sự rất cần huynh trợ giúp ta. "
Xa Hạo không nói gì .
Ta thấp giọng nói :
"Xa huynh có phải vẫn còn chưa buông ra được chuyện quá khứ phải không?"
Xa Hạo cười nói :
"Ngươi đừng hiểu lầm, thấy cảm tình giữa các ngươi tốt đẹp như vậy, trong lòng ta từ lâu đã không còn hy vọng xa vời gì rồi. "
Ta chân thành nói :
"Cục diện ở Tần đô đang là lúc thay đổi bất ngờ, nguy hiểm trùng trùng, an nguy của cá nhân ta không tính là gì, bình an của những người bên cạnh mới là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555326/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.