Ta thấp giọng nói :
"Nghe nói bệ hạ thân nhiễm trọng bệnh, tính mệnh đang bị đe dọa…"
Ánh mắt Yến Hưng Khải lập loè, y hạ giọng nói :
"Huynh đệ vẫn chưa đi thăm hỏi hoàng thượng gì sao?"
Ta lắc đầu :
"Ta đã gặp thái hậu, nhưng mà vẫn chưa được phép vào thăm bệ hạ. "
Mặc dù ta tiến cung đã hai lần, thế nhưng lần nào cũng đều phải cải trang trước mới được vào, tất cả đều được tiến hành vô cùng bí ẩn, không để cho ngoại nhân biết .
Yến Hưng Khải nói :
"Điều này cũng khó trách, hiện tại thái hậu giữ bệ hạ ở trong Phượng Dương cung, đừng nói là ngươi, coi như là hoàng hậu cũng không được phép đi vào. "
Ta thở dài nói :
"Xem ra lần này ta tới đây cũng không phải là lúc rồi. "
Yến Hưng Khải cười nói :
"Đó cũng chưa hẳn, xu thế liên minh giữa Tần Khang là ắt phải làm, chỉ cần bệnh tình của bệ hạ ổn định, thái hậu nhất định sẽ cân nhắc đến chuyện liên minh thôi. "
Ta cố ý làm ra vẻ mất mát :
"Không biết ta phải ở lại chỗ này bao nhiêu thời gian đây. "
Yến Hưng Khải nói :
"Huynh đệ đã nhiều năm chưa từng trở về đại Tần, huynh đệ chúng ta vừa lúc có thể thừa dịp này mà ôn lại một chút chuyện cũ. "
Lúc này sắc trời đã gần hoàng hôn, có hai tỳ nữ đi tới, khẩn thiết nói :
"Vương gia, rượu và thức ăn đã chuẩn bị xong, mời di giá tới Sơ Nguyệt các. "
Ta cuống quít nói :
"Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555315/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.