Ta vẫn còn sợ hãi trong lòng, nói :
"Nếu như cô nương và Thu tiền bối đến chậm một bước, sợ rằng tính mạng của ta lúc này đã ở dưới cửu tuyền rồi. "
Bên trong gian phòng truyền đến tiếng rên rỉ thống khổ của U U, ta khẩn trương đứng dậy .
Khinh Nhan lạnh lùng nói :
"Ngươi yên tâm, sư thúc ta không làm hại đến cô ta đâu!"
Ta đỏ mặt lên nói :
"Ta nhớ là Thu tiền bối đã nói với ta, cô nương là người Huyền Minh giáo, sao hai người lại đi chung với nhau?"
Khinh Nhan nói :
"Chuyện của chúng ta không liên quan gì tới ngươi, ngươi tự - quản - chuyện - của - mình đi thì tốt hơn. "
Ước chừng khoảng nửa canh giờ sau, trong phòng mới dần yên tĩnh lại, trong lòng ta thấp thỏm bất an, không biết chuyện chữa thương tiến triển như thế nào rồi?
Khinh Nhan quan tâm tới an nguy của sư thúc cho nên đi qua đi lại trong hoa viên .
Cửa phòng cuối cùng cũng mở ra, Thu Nguyệt Hàn uể oải vô cùng, người nhìn ta cười, nói :
"Nàng không có chuyện gì! Đã ngủ!"
Lúc này ta mới yên lòng .
Khinh Nhan tiến lên đỡ lấy cánh tay Thu Nguyệt Hàn, đỡ người ngồi xuống ghế đá, ân cần nói :
"Sư thúc người thế nào rồi?"
Thu Nguyệt Hàn dùng khăn lụa lau mồ hôi trên trán nhẹ giọng nói :
"Ta không sao, nghỉ ngơi một thời gian là được rồi. "
Nàng nhìn Khinh Nhan nói :
"Con đi lấy giúp ta một chén nước, ta có lời muốn nói với Dận Không!"
Khinh Nhan biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555280/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.