Ta thương tiếc hôn lên đôi môi anh đào của nàng, cố gắng kiềm chế dục vọng của mình .
Lục Châu ôm cổ ta, nói :
"Không nghĩ chuyện này lại đau đớn tới như vậy. "
Ta cười nói :
"Lần đầu tiên đều là như vậy, sau này nàng sẽ thích thú. "
Lục Châu khịt cái mũi khả ái, nhẹ giọng nói :
"Có vậy muội mới biết, huynh vẫn thương muội. "
Ta nở nụ cười, véo cái mũi nàng một cái, sở dĩ lần này ta đột nhiên hạ thủ với Lục Châu, nguyên nhân cũng ít nhiều bởi vì chuyện của Tiêu Tín, nếu như Lục Châu toàn tâm toàn ý với ta, thì Tiêu Tín cũng sớm ngày chấp nhận sự thực . Nguồn: truyentop.net
Ta mang theo hai hộp nhân sâm thượng đẳng vào trong cung gặp cô mẫu Trường Thi, Thác Bạt Lục Châu vốn muốn theo ta cùng đi, thế nhưng ta thương nàng còn đau đớn đi lại không tiện, cho nên bảo nàng ở lại dịch quán nghỉ ngơi, một mình đi đến Hán cung .
Cô mẫu Trường Thi tinh thần đã ổn định lại, đứng ở trên cầu vượt của Chiêu Dương cung, nhìn về phương xa .
Cung nữ dẫn ta tới trước mặt người, ta cung kính nói :
"Cô mẫu!"
Cô mẫu Trường Thi quay đầu, ánh mắt có vẻ trống rỗng :
"Dận Không…"
Ta đem hai hộp nhân sâm giao cho cung nữ, ân cần nói :
"Sức khỏe của cô mẫu đã khá hơn chưa?"
Cô mẫu Trường Thi thở dài một hơi, sâu xa nói :
"Ta mệt mỏi quá, giống như vừa trải qua một giấc mộng dài. "
Từ trong ánh mắt mệt mỏi của người,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555267/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.