Thiếu nữ vén bức rèm che, ta chậm rãi đi vào trong khoang thuyền và nhìn thấy một bóng lưng đẹp vô hạn xuất hiện ở trước mắt.
Mái tóc đen nhánh dùng một chiếc dây buộc màu lam, nàng không trang điểm, nhưng lại có một vẻ đẹp như phù dung, quần áo màu trắng không nhiễm một hạt bụi, chiếc đai màu xanh lại càng nhấn mạnh thêm cái eo nhỏ nhắn của nàng.
Nàng chính là thiên hạ đệ nhất danh kỹ Khinh Nhan, Khinh Nhan ôn nhu nói:
"Long công tử muốn nghe khúc nhạc nào?"
Ta cười nói:
"Nghe tiếng cầm nghệ diệu tuyệt thiên hạ của Khinh Nhan cô nương đã lâu, ta muốn nghe khúc Phượng cầu Hoàng có được không?"
Khinh Nhan chậm rãi đưa tay lên, di chuyển nhẹ nhàng trên những phím đàn.
Tiếng đàn du dương vang lên, giai điệu tuyệt vời cứ quanh quẩn bên chiếc thuyền hoa.
Ta yên lặng ngồi bên bàn, chẳng biết từ lúc nào tiến vào trong cảnh giới vô ngã.
Ta có cảm giác như mình tiến vào trong những dãy núi nguy nga, những dòng suối ấm áp nằm chênh vênh trên những ngọn núi lớn.
Tiếng đàn khi thì cao vút như gạn đục khơi trong, khi thì ôn nhu triền miên như như mộng điệp, khi gấp gáp như bình thản, trong tiếng đàn có một loại cảm giác vô hình nào đó, như đang quanh quẩn bên minh, nhưng lại không nắm bắt được.
Nó tương ứng với trăng sáng, gió mát, yên tĩnh chuyển động quanh tai của người nghe, rồi bất ngờ lọt vào trong trái tim.
Khi khúc nhạc tấu xong, dư âm của nó vẫn còn vương vấn, ta vẫn chìm đắm trong giai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555261/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.