Dao Như ôm lấy đùi ta, khóc nói :
"Thiếp không phản bội công tử. .. thiếp. .. đã khuyên gia phụ giao sổ sách cho người,. .. phụ thân nói với thiếp là có chỉ nửa tấm bản đồ, giao cho người cũng không có tác dụng gì,. .. trong tình thế cấp bách. .. thiếp liền. .. "
Ta hừ lạnh một tiếng :
"Chuyện cho tới bây giờ, nàng vẫn còn nói dối, nếu như không phải nàng bán đứng ta, thì vì sao huynh trưởng nàng lại biết!"
Ta cố sức giật hai cánh tay nàng ra, xô nàng ngã xuống đất, không ngoảnh lại đi ra ngoài cửa .
"Công tử. .. "
Dao Như thống khổ kêu lên .
Chẳng biết từ lúc nào, trời đã đổ mưa phùn, trong lòng ta phiền muộn tới cực điểm, thấy Dịch An đi tới trước mặt, hắn cười nói :
"Tiểu chủ nhân, hôn sự đã chuẩn bị xong, người có muốn đi xem thế nào không?"
Ta tức giận nói :
"Bảo ngươi làm thì làm đi, chẳng nhẽ chuyện gì cũng phải ta làm hay sao?"
Dịch An từ trước tới nay đâu thấy ta tức giận như vậy, cuống quít gật đầu, lặng lẽ lui qua một bên.
Ta nghĩ tới một chuyện, chỉ tay vào cái phòng nhỏ, nói :
"Ai bảo ngươi dựng phật đường ở chỗ này?"
Dịch An thấp giọng nói :
"Là Dao Như cô nương tụng kinh cầu khẩn. .. "
"Dẹp đi!"
Ta nổi giận gầm lên một tiếng, xoay người căm tức nhìn Dịch An nói :
"Lập tức dỡ xuống cho ta!"
Dịch An cuống quít lên tiếng, sai hai gã hạ nhân đi tới căn phòng nhỏ .
Dân loạn Sở Châu đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555240/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.