Trước cửa phủ phò mã vô cùng vắng vẻ, tuy rằng có đầy đủ các loại câu đối và vải tang, nhưng mà bên trong tế điện lại không có nhiều người. Ta và Sở Nhi mặc đồ tang màu đen, tâm tình trầm trọng đi vào trong đại môn cũng được sơn đen .
Toàn bộ phủ viện này không lớn, chẳng qua chỉ là một khu nhà theo kiểu tam tiến tam xuất, khắp nơi giăng đầy vải tang, càng làm cho nó chật chội. Một gã người còn trẻ, đang lầm rầm khấn vái ở ngoài linh đường .
Lĩnh cữu Dận Tường được đặt ở trong đại sảnh của phủ phò mã, tuy rằng hắn và Bắc Hồ công chúa Thác Bạt Ngọc Nhi thành hôn đã nhiều năm, nhung mà vẫn không có con nối dõi .
Bên trong linh đường, chỉ có một mình công chúa đang quỳ, cảnh tượng lại càng thêm thê thảm vô cùng .
Hai mắt của ta đỏ ngầu, nức nở nói :
"Hoàng huynh, đệ tới thăm huynh. .. "
Ta trịnh trọng lạy ba lạy, cổ họng nghẹn ngào, khóc không thành tiếng, Sở nhi đỡ lấy cánh tay của ta .
Khi ta lau nước mắt, ta chú ý tới Thác Bạt Ngọc Nhi, cho dù nàng mặc quần áo tang, nhưng cũng không giấu được vẻ đẹp trời sinh, nàng cúi đầu, khuôn mặt như tranh, đúng là một vị mỹ nữ .
Ta và Sở nhi đi tới chỗ nàng, cung kính hành lễ nói :
"Tẩu tử (chị dâu) xin nén bi thương, bảo trọng thân thể. "
Vành mắt của Thác Bạt Ngọc Nhi đỏ lên, rơi lệ. Sở Nhi cuống quít đi tới bên cạnh nàng khuyên nhủ .
Ta thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555206/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.