Khi ta vào trong cung, thì có rất ít hoàng tử tới, ta biết một số người đã thông qua các loại quan hệ, hướng Hâm Đức hoàng đế cầu tình mơ mộng muốn ở lại Khang Đô .
Ta biết các vị hoàng tử này giống như hoa trong nhà ấm, quen sống sung sướng nhàn hạ, nay sắp bị trục xuất ra ngoài, trong tâm hồn có sự sợ hãi vô cùng .
Cần vương Long Dận Lễ là một trong những hoàng tử tới sớm nhất, mà cũng trùng hợp là ta lại được an bài ở cùng chỗ với hắn .
Sau khi ta thành công thúc đẩy Khang Tần hòa bình, rồi lại cứu được tính mệnh của Hâm Đức hoàng đế, thì địa vị của ta trong các vị hoàng tử cũng được kéo lên không ít .
Từ biểu tình của Cần vương, hắn chẳng bị ảnh hưởng chút nào khi Hâm Đức hoàng đế không trọng dụng hắn, hướng ta mỉm cười nói :
"Dận Không, nghe nói đệ ngày mai rời Khang Đô đi Tuyên Thành?"
Ta gật đầu nói :
"Chuyện này đã được phụ hoàng quyết định, từ khi phong ấp, huống chi loạn dân ở Tuyên Thành hoạt động không ngừng, đệ phải đi bình định chuyện này, coi như là giải nỗi lo lắng cho phụ hoàng. "
Cần vương than thở :
"Ta vẫn không hiểu nổi tại sao phụ hoàng lại để đệ tới một nơi hoang vu hẻo lánh cằn cỗi như Tuyên Thành, lấy năng lực của đệ, phải điều tới một trọng trấn mới có thể phát huy tài cán. "
Ta cười ha hả nói :
"Ngũ hoàng huynh quá khen, Dận Không nào có tài cán gì, so sánh sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555185/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.