Tuệ Kiều cười dịu dàng nói nhỏ vào tai của ta :
"Thật ngốc, huynh sắp làm cha rồi!"
"Thật sao!"
Sự vui mừng trong lòng ta không ngôn từ nào diễn tả được, ta đuổi theo Vân Na vào trong, ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, nói :
"Vân Na! Có phải vậy không?"
Vân Na e thẹn gật đầu nói :
"Hai ngày nay muội ăn không thấy ngon, vốn tưởng bị bệnh, thế nhưng Tuệ Kiều bắt mạch cho muội nói. .. có thể là muội có. .. "
Ta hung hăng thơm một cái lên đôi môi anh đào của nàng .
Vân Na e thẹn nói :
"Huynh mau buông muội xuống. "
Lúc này ta mới cẩn thận đặt nàng xuống, nhưng lại có chút ngạc nhiên vuốt cái bụng nàng, nói :
"Vân Na, người khác mang thai bụng rất lớn, nhưng sao bụng muội lại bằng phẳng như vậy?"
Vân Na cười nói :
"Huynh nói bậy bạ gì đó, Tuệ Kiều nói muội mang thai chưa được hai tháng, sao bụng có thể lớn được chứ?"
Ta vui vẻ nói :
"Xem ra đúng là có từ lần chúng ta ở dưới suối nước nóng. "
Vân Na sẵng giọng :
"Huynh đừng có nói bậy. "
Lúc này Tư Hầu và Tuệ Kiều đi vào bên trong .
Ta cười tủm tỉm ôm Tư Hầu và Tuệ Kiều nói :
"Hai người các muội tới bao giờ mới sinh cho ta hai tiểu vương tử?"
Hai thiếu nữ e thẹn vô cùng, rúc vào trong lòng ta không dám ngẩng đầu lên .
Vân Na cười nói :
"Dận Không, có chuyện này muội muốn nói với huynh một chút. "
Ta cười cầm lấy một viên ô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555161/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.