Hóa ra đã lâu như vậy.
Chàng thiếu niên 16 tuổi ấy đã biến thành người đàn ông 27 tuổi, đã trở thành linh hồn dưới lòng đất.
Lê Vũ không ngừng rơi nước mắt, cậu ôm ảnh chụp co người lại, chỉ có bờ vai khẽ run rẩy.
Tựa như ở một giây ấy, chàng thiếu niên Triệu Mộ 16 tuổi sẽ cõng theo cây đàn violon đi tới chỗ cậu tỏ tình. Cậu hoảng hoảng hốt hốt gật đầu, Triệu Mộ liền từ trước cửa sổ cười lớn chạy đi, tiếng chân chạy bạch bạch vang đến tận trước cửa nhà cậu. Cậu mở cửa ra, Triệu Mộ tựa trước cửa nhà nóng bỏng nhìn cậu, nhìn thấy cậu mở cửa anh liền nở nụ cười rạng rỡ.
Vẫn còn nhớ…
Triệu Mộ hít sâu một hơi, lấy violon của mình ra, vô cùng khẩn trương kéo ra một làn giai điệu quái dị.
Một hồi dài, một hồi ngắn.
Két — ken két — ken két —
Tự như tiết tấu tim đập.
Lê Vũ nghe không hiểu, nhưng sự dịu dàng trong từ khúc gần như làm người rơi lệ, nó thấm đẫm yêu thương. Cậu ngây người, mặt Triệu Mộ đầy vẻ đắc ý.
“Giai điệu này tên là ‘Anh yêu em’.”
Triệu Mộ như một nhạc công quay về phía Lê Vũ còn đang thụ sủng nhược kinh mà cúi đầu vái chào, tiếp đó đứng dậy trang trọng giới thiệu, “Là mật mã chỉ thuộc về hai người chúng ta.”
Rồi liền không nhịn được mà cười ra tiếng.
Lê Vũ ngây ngốc nhìn anh.
“Anh sẽ đàn vì em, mãi đến vĩnh viễn.” Anh cười híp mắt ngoẹo cổ, “Vậy nên, Lê Vũ, bắt đầu từ bây giờ, em chính là bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-anh-cu/111329/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.